Chủ Nhật, 21 tháng 11, 2010

Mác 7:31-37: "Được lắm!"



Mác 7:31-37
Được lắm!
Phần giới thiệu
: Phần đoạn Kinh Thánh mở ra với Chúa Jêsus đang lìa khỏi hai thành phố dân Ngoại Tyrơ và Siđôn quay về lại xứ Galilê. Nhưng, Chúa Jêsus và các môn đồ của Ngài không đi thẳng vào xứ của người Do thái. Câu 31 cho chúng ta biết họ đã vào địa phận “Đêcabôlơ”.
Nếu bạn nhìn vào nơi họ sinh sống và nơi họ đi đến, bạn sẽ thấy Chúa Jêsus và người của Ngài đã đi một vòng thật xa. Thật vậy, muốn đi qua địa phận Đêcabôlơ để tới xứ Galilê giống như đi qua Atlanta để đến với Charlotte vậy! Những học giả cho chúng ta biết một chuyến hành trình nầy theo tự nhiên khi đi bộ phải mất đến tám tháng trời.
Nếu chuyến đi nầy lâu như thế, nó đã tốn mất 20% chức vụ trên đất của Chúa! Đấy là tám tháng chức vụ của Chúa mà chúng ta chẳng được tường trình chi hết. Ngài đã làm gì? Chúng ta chỉ có thể suy đoán, nhưng tôi hình dung ra Ngài đang dạy dỗ họ và huấn luyện họ vì những ngày khó khăn ở trước mặt. Khi Ngài và người của Ngài quay trở lại, Chúa Jêsus thấy mình đang bị người Do thái tấn công ngày càng tăng. Đây sẽ là một trong những cơ hội cuối cùng Ngài phải ở riêng với các môn đồ trước khi Ngài đi thẳng đến đồi Gôgôtha để chịu chết.
Chúa Jêsus đến địa phận Đêcabôlơ quả là một điều rất thú vị. Nếu bạn còn nhớ, dân chúng trong khu vực ấy đã yêu cầu Chúa Jêsus rời khỏi xứ của họ, Mác 5:17. Chúa Jêsus đã đuổi một đạo quân ma quỉ ra khỏi người Gađara bị quỉ ám. Số ma quỉ nầy đã nhập vào một bầy heo và hết thảy chúng đã nhào xuống biển. Dân chúng ở Đêcabôlơ đã chối bỏ Chúa Jêsus và buộc Ngài phải rời đi.
Giờ đây Ngài quay trở lại và họ đã giang tay rộng mở tiếp nhận Ngài. Tại sao lại có sự thay đổi ấy chứ? Điều chi đã tạo ra sự khác biệt? Câu trả lời có thể được thấy ở Mác 5:19-20. Kẻ bị quỉ ám kia đã được cứu chuộc trở về với gia đình rồi thuật lại cho mọi người biết ông ta đã gặp Ngài và những gì Chúa Jêsus đã làm cho ông ta. Ông ta là một chứng nhân hiệu quả như thế đến nỗi dân chúng rất sốt sắng tiếp đón Chúa Jêsus khi Ngài quay trở lại với thị trấn, và họ đã vòng tay ôm lấy Ngài. Đúng là một bài học cho những ai nhìn biết Chúa. Chúng ta đáng phải có mặt trong việc tôn cao Ngài!
Đồng thời, khi Chúa Jêsus quay trở lại, sự việc ấy đã làm cho lòng tôi phải rung động! Họ đã chối bỏ Ngài và Ngài sẽ được xưng là công bình nếu như Ngài không quay trở lại. Thế nhưng, Chúa Jêsus đã quay lại và ban cho họ một cơ hội thứ nhì! Há bạn không biết ơn sao khi Ngài không hạch hỏi bạn lúc bạn chối Ngài lần đầu tiên? Tôi ngợi khen danh Ngài khi thấy Ngài cứ giữ lòng yêu thương luôn; Ngài cứ giữ việc theo đuổi; Ngài cứ mãi lôi kéo; Ngài cứ kêu gọi; cho tới chừng Ngài có được điều Ngài đang theo đuổi! Ngợi khen danh của Ngài!
Trong phân đoạn Kinh Thánh nầy, Chúa Jêsus đến địa phận Đêcabôlơ và dân chúng đem một người điếc đến với Chúa Jêsus để được chữa lành. Chúa Jêsus chữa lành con người đáng thương nầy và đám dân đông lấy làm ngạc nhiên. Họ đã nhìn thấy quyền phép Ngài và họ đã lấy làm lạ. Họ đã nói: “Ngài làm mọi việc đều tốt lành”. Tôi muốn lấy phân đoạn Kinh Thánh nầy rồi rao giảng với tư tưởng: “Được lắm Chúa Jêsus!” Tôi muốn bạn nhìn thấy là Ngài vẫn có quyền kinh ngạc khi họ đến với Ngài. Chúng ta hãy quan sát Ngài hành động trong phép lạ nầy và học biết những bài học có ở chỗ nầy.
I. CON NGƯỜI VÀ TRẠNG HUỐNG CỦA NGƯỜI (câu 32)
+ Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng người nầy bị “điếc”. Từ ngữ nầy có ý nói “đần độn hay ngu đần”. Có thể là người nầy không còn nghe được nữa, là kết quả của một tổn thương; hoặc ông ta ra đời đã bị điếc. Dù là cách nào, con người đáng thương nầy không thể nghe được. Không những là ông ta đã bị điếc, mà còn có một trở ngại khi nói năng nữa. Ông ta có thể nói được, song giọng nói của ông ta đã bị hỏng rồi. Hai tình trạng nầy dường như song hành với nhau. Vì một người điếc không thể nghe được những lời lẽ họ nói ra, họ có khuynh hướng gặp phải rắc rối khi sử dụng giọng nói sao cho chính xác. Tôi sẽ nói thêm về tình trạng của ông ta trong một phút đồng hồ.
+ Trong khi tình trạng của người nầy rất thảm thương, ông ta đã trở thành một nguồn phước. Người nầy, mặc dù rất là bất lợi, đã có nhiều người ở xung quanh đã quan tâm đến ông ta. Họ đã nghe nói rằng Chúa Jêsus sắp sửa đi ngang qua và họ đã đem người bạn bị điếc của họ đến gặp Chúa Jêsus. Họ chỉ có tin rằng nhân vật từng đuổi cả đạo binh ma quỉ ra khỏi kẻ bị quỉ ám kia, Ngài có thể chữa lành cho kẻ tàn tật đáng thương nầy!
+ Cho phép tôi đưa ra vài lưu ý về việc bất lợi theo phần xác như thế nầy trước khi chúng ta bước sang mấy câu kế tiếp.
Thứ nhứt, có điều chi đó trong tấm lòng của Chúa Jêsus đã kéo Ngài đến với kẻ tàn tật nầy. Ngài yêu thương kẻ nào thường bị người khác gạt bỏ qua một bên. Chúa Jêsus đã để ra nhiều thì giờ phục vụ cho những ai với những bất toàn theo phần xác vì Ngài có một tấm lòng đầy dẫy tình yêu thương và sự thương xót dành cho mọi nhu cần của họ. Tôi dám nói rằng nếu bạn sống giống như Chúa Jêsus, bạn sẽ chìa tay ra với kẻ bị tàn tật! Ngài yêu thương họ và đã phục vụ cho họ và chúng ta cũng phải nên làm theo như thế.
Hơn nữa, kẻ bị tàn tật dường như được kéo đến với Chúa Jêsus. Và có phải bạn biết lý do tại sao không? Sở dĩ như thế là vì Ngài tiếp nhận, yêu thương họ y như họ vốn có thật vậy. Họ đang trông mong thứ tình yêu và sự chấp nhận đó từ một xã hội chối bỏ họ vì họ sống rất khác biệt. Chúa Jêsus yêu thương họ y như họ vốn có thật vậy và chúng ta cũng nên như thế! Có nhiều kẻ bị tàn tật họ rất thích nghe giảng Tin Lành, nếu có ai đó quan tâm đủ để đến trao đổi với họ.
Một lưu ý khác phát sinh từ mấy câu Kinh Thánh nầy cần phải làm với Thiên đàng. Tôi vui sướng nói cho bạn biết rằng sẽ không phải chỉ có một cá nhân tàn tật đơn độc trong sự vinh hiển đâu! Sẽ không phải một thân thể nhăn nhúm, một đầu óc yếu ớt hoặc một thân hình bị tê liệt trong vùng đất vinh hiển đó! Hạng người quí báu nầy, họ đã chịu khổ nhiều trong đời nầy và đã tin cậy Chúa Jêsus, sẽ được giải phóng ra khỏi những chiếc xe lăn, đôi nạng, giường chiếu và bịnh viện của họ cho đến đời đời. Thân thể của họ sẽ được chữa lành và tâm trí họ sẽ được làm nên mới! Hãy ngợi khen Chúa!
Phần lưu ý thứ ba góp phần nhắc cho chúng ta nhớ rằng những sự chữa lành theo phần xác mà Chúa Jêsus đã thực hiện chỉ là những minh họa của những gì Ngài có thể làm trong lãnh vực thuộc linh. Có thể bạn có một lý trí thật tốt và một cơ thể khỏe mạnh hôm nay. Hôm nay bạn không bị mù lòa, điếc lác, què quặt, tê liệt hoặc bị lẩn, nhưng nếu bạn đang bị hư mất, bạn đang có một dị tật còn nghiêm trọng hơn bất kỳ một dị tật nào về phần xác mà có người từng gánh chịu trong lịch sử của thế giới. Nếu bạn đang bị hư mất, bạn không thể nghe theo Đức Chúa Trời được. Bạn không thể nhìn thấy những gì Ngài đang làm. Bạn không thể phục vụ Ngài. Bạn không thể sống cho Ngài. Thân thể thuộc linh của bạn bị què quặt và nếu bạn ngã chết trong tình trạng đó, bạn sẽ bị hư mất cho đến đời đời! Đấy là tình trạng rất nghiêm trọng đang xảy có hôm nay!
Một trong những ngày nầy, những kẻ nào bị dị tật về phần xác thể và về trí khôn biết tin cậy Chúa Jêsus sẽ để những bất toàn của họ lại sau lưng cho đến đời đời. Họ sẽ đi thẳng vào Thiên đàng, ở đó họ sẽ nhận lấy loại thân thể mới và loại lý trí hoàn hảo. Nhưng, nếu một kẻ qua đời mà không có Chúa Jêsus, họ sẽ lìa đời nầy và bị bỏ vào địa ngục! Như thế còn nghiêm trọng hơn bất kỳ một dị tật nào theo phần xác mà một người có thể gánh chịu ở đây!
II. CHÚA VÀ PHƯƠNG CHỮA LÀNH CỦA NGÀI (các câu 33-35)
+ Người ta đem con người khốn cùng nầy đến với Chúa Jêsus và Ngài làm một việc cả thể nơi đời sống của người. Tôi muốn dành ra một vài phút để quan sát cách thức Chúa Jêsus phục vụ cho con người nầy.
+ Việc thứ nhứt tôi để ý thấy, ấy là Chúa Jêsus đã “đem riêng người ra”. Đám dân đông trông mong Chúa Jêsus chỉ chạm đến người ngay ở đó rồi chữa lành cho người. Nhưng, Chúa Jêsus là một người rất lịch sự! Ngài không làm cho người kia phải bối rối nhiều hơn sự bối rối mà người đang có. Người nầy bị điếc! Có lẽ người ấy chẳng có ý kiến gì về việc gì sắp xảy ra.
Người điếc sẽ nói cho bạn biết rằng nổi khổ của họ khiến cho họ thành ra một giai cấp đặc biệt trong dân sự. Tình trạng mù lòa và các dị tật khác về phần xác có thể được nhìn thấy bởi người khác, và người nào nhìn thấy kẻ bị tật sẽ đưa ra một sự xác nhận rõ ràng đối với kẻ bị dị tật. Thế nhưng, bạn không thể nhìn thấy đâu là kẻ bị điếc! Thường thì người ta sẽ càng mất kiên nhẩn với người điếc vì họ thiếu hiểu biết đối với một việc gì đó. Đôi khi người ta đối xử với kẻ bị điếc giống như họ kém thông minh hơn những người khác chỉ vì họ không thể nghe được. Thường thì người điếc bị bối rối bởi tình trạng của họ và họ co cụm lại thay vì đối diện với cái nhìn trừng trừng của người khác.
Chúa Jêsus từ chối không thực hiện một sự trình diễn về người nầy. Chúa Jêsus đem người riêng ra rồi làm một việc lớn trong đời sống của người. Bằng cách đem riêng người ra, Chúa Jêsus như muốn nói: “ngươi còn hơn là một nan đề nữa, ngươi là một hữu thể và ngươi rất quan trọng đối với ta! Ta quan tâm đến ngươi!”
(Lưu ý: Cảm tạ Đức Chúa Trời vì chức vụ cá nhân của Chúa Jêsus! Ngài không đối xử với người ta giống như họ chỉ là những con số đâu. Chỉ hãy nhìn vào chức vụ của Chúa Jêsus. Ngài đã chữa lành cho nhiều người, nhưng các liệu pháp của Ngài thay đổi tùy theo từng trường hợp. Ngài đã rờ đến người phung. Ngài chỉ nhổ xuống đất rồi chà bùn lên mắt của người mù. Ngài đã khiến cho gã mù kia đi ra ao rồi rửa mắt. Nhiều người khác Ngài đã chữa lành từ đàng xa. Mỗi trường hợp rất khác nhau và từng trường hợp được Chúa lưu ý một cách rất đặc biệt!
Ngài có thể cứu bạn và tôi bằng cùng một dòng huyết và bằng một Tin Lành, nhưng tôi bảo đảm với bạn rằng Ngài đã sử dụng các liệu pháp khác nhau trong mỗi một đời sống của chúng ta. Tôi yêu điều đó về Đức Chúa Trời! Bạn không thể bỏ Ngài vào trong một cái hộp! Ngài không luôn luôn hành động theo cùng một phương thức! Nhưng, có một điều mà bạn có thể nương theo: Chúa Jêsus quan tâm đến bạn theo một cấp độ cá nhân. Ngài sẽ hành động trong đời sống của bạn theo một tư thế có một không hai cho bạn! Bạn rất đặc biệt đối với Ngài và Ngài sẽ tôn cao mối quan hệ đặc biệt đó trong những cách thức xử lý của Ngài đối với bạn!)
+ Chúa Jêsus tiếp tục chức vụ đặc biệt của Ngài trong đời sống của người nầy. Ngài không thể nói với người nầy bằng lời lẽ những gì Ngài sắp sửa làm, vì vậy Chúa Jêsus sử dụng một hình thức ra dấu để truyền đạt những dự tính của Ngài. Thứ nhứt, Ngài đặt ngón tay của Ngài vào lỗ tai của người nầy để khiến cho người biết rằng Ngài sắp sửa làm một việc gì đó về tình trạng điếc lác của người. Ngài thấm nước miếng vào ngón tay Ngài rồi xức trên lưỡi của người để người nhìn biết rằng Ngài sắp sửa bôi trơn cho giọng nói của người. Đấy là sự thô thiển lắm, song đấy lại là điều mà Chúa Jêsus đã làm!
Dường như là Chúa Jêsus đang ra sức đánh thức đức tin trong tấm lòng của người nầy. Ngài đang tìm cách làm cho người nầy hiểu rằng có một việc gì đó sắp xảy ra trong đời sống của người và Chúa Jêsus sẽ đem lại sự đổi thay. Các hành động của Ngài dù bất cứ là lý do gì đi nữa, Chúa Jêsus đang chìa tay ra và đang chạm đến người nầy!
(Lưu ý: Ngợi khen Chúa vì cái chạm của Ngài. Ngài đã rờ đến kẻ đau rồi khiến cho họ được lành. Ngài đã rờ đến chỗ rửa nát của bịnh phung rồi khiến cho nó được sạch! Ngài đã chạm đến sự tái nhợt đen đúa của sự chết rồi khiến cho nó ra sống động! Chúa Jêsus không sợ phải chạm đến kẻ ô uế đâu. Ngài không sợ bị nhuốm bẩn đâu. Ngài biết rõ bịnh tật và sự chết phải phục theo sự thánh khiết và quyền phép của Ngài. Chúa Jêsus chỉ bước đi với con người khốn khổ nầy và đã chạm đến người!
Ngợi khen Chúa vì cái chạm của Ngài! Khi chúng ta không thể đến được với Ngài, Ngài đã lìa Thiên đàng mà đến với trần gian nầy để chịu chết vì tội lỗi của chúng ta. Chúng ta không thể chạm đến Ngài, song Ngài đã đến với thế giới của chúng ta, sống giữa vòng chúng ta, đã chịu chết trên thập tự giá để cứu chúng ta, và Ngài đã rờ đến chúng ta! Vinh hiển quy cho Đức Chúa Trời! Ngài không sợ tình trạng ô uế của chúng ta, nhưng Ngài đã gánh lấy tội lỗi của chúng ta trên chính mình Ngài hầu cho chúng ta được cứu, II Côrinhtô 5:21; I Phierơ 2:24. Người được chuộc đã được cứu, và kẻ bị mất sẽ được cứu, vì Chúa Jêsus đã bằng lòng chạm đến chúng ta nơi chúng ta sinh sống, Minh họa: Gióp. 9:33.
Đồng thời, nếu chúng ta chịu chạm đến kẻ bị mất vì Chúa Jêsus, chúng ta sẽ phải đi đến nơi họ sinh sống. Chúng ta sẽ phải chạm đến họ nơi họ sinh sống. Chúng ta không thể tự mình cách biệt đối với họ. Chúng ta không nên trở thành kẻ dự phần vào tội lỗi của họ, nhưng chúng ta phải tạo ra một sự nối kết quan trọng của cái chạm nếu chúng ta muốn được hiệu quả cho Chúa Jêsus).
+ Sau khi chạm đến người, Chúa Jêsus ngước mặt nhìn lên trời. Hành động nầy cho thấy có hai mục đích. Thứ nhứt, hành động ấy cho kẻ bị điếc kia biết chỗ mà sự chữa lành sẽ đến. Chúa Jêsus đang ngửa trông Cha của Ngài và Ngài đang nói cho người nầy biết, với lối nói ra dấu, rằng sự chữa lành của Ngài đến từ trên cao.
Hành động ngửa mặt lên trời cũng bày tỏ ra sự Đức Chúa Con đang nương cậy vào Đức Chúa Cha. Chúa Jêsus thường nhìn lên trời để tìm sự vùa giúp mà Ngài đang có cần. Ngài đã làm điều nầy tại ngôi mộ của Laxarơ, Giăng 11:41. Chúa Jêsus đã sống một đời sống tương giao gần gũi và Đức Chúa Cha đã sử dụng Ngài!
(Lưu ý: Nếu bạn và tôi muốn sống có hiệu quả, chúng ta cũng phải sống loại đời sống tương giao với Đức Chúa Cha. Chúng ta sẽ càng hiệu quả hơn trong chương trình truyền giảng của chúng ta và chúng ta sẽ càng hiệu quả hơn nữa trong chức vụ của chúng ta đối với tha nhân nếu chúng ta sống gần gũi với Chúa. Nếu bạn muốn được Chúa đại dụng, hãy cứ ở gần và phải biết giữ sự thanh sạch! Hãy dành thì giờ ra với Ngài và hãy dành thì giờ với Lời của Ngài. Ngài chúc phước cho những ai biết đặt Ngài ở trên hết!)
+ Sau khi ngửa mặt lên trời, Chúa Jêsus đã “thở ra”. Từ ngữ nầy có ý nói “mong mỏi”. Người điếc không thể nghe thấy tiếng thở ra đó, nhưng ông ta có thể nhìn thấy Chúa Jêsus khi Ngài ngửa mặt lên trời và ông ta có thể hiểu được. Tiếng thở ra đó đã nói: “Ta quan tâm đến ngươi và những gì ngươi sắp trải qua!”
(Lưu ý: Tôi ngợi khen Chúa vì chúng ta có một Đấng Cứu Thế, Ngài hay quan tâm! Ngài là người đã “từng trải sự buồn bực, biết sự đau ốm”, Êsai 53:3. “Ngài có thể “cảm thương sự yếu đuối của chúng ta”, Hêbơrơ 4:15. Ngài săn sóc bạn và những gì bạn đang đối diện với trong đời sống của bạn, I Phierơ 5:7; Mathiơ 11:28. Bất chấp bạn đang đối diện với điều gì hôm nay, bạn sẽ tìm được sự cứu giúp và hy vọng nơi Ngài!
Bạn có để ý thấy tiếng thở ra thương xót của Ngài ngay lập tức theo sau là thời điểm tương giao với Cha của Ngài không? Khi ai đó ở trong sự hiện diện của Đấng Toàn Năng, nổi khắc nghiệt trong kinh nghiệm của con người sẽ trở nên rõ ràng hơn. Chúng ta càng sống gần gũi với tấm lòng của Đức Chúa Trời, chúng ta càng cảm thấy nổi đau của kẻ đồng loại của chúng ta! Bí quyết của lòng thương xót là một đời sống tương giao mật thiết với Cha thiên thượng! Mối tương giao của chúng ta càng gần gũi với Ngài, chức vụ của chúng ta càng hiệu quả hơn cho thế giới ở chung quanh chúng ta!
Tôi cầu xin Chúa giúp đỡ cho chúng ta phát triển một tấm lòng biết thương xót, ao ước muốn làm dịu đi những nhu cần mà nó đang nom thấy. Đấy là ý chỉ của Ngài dành cho chúng ta, Philíp 2:4; Rôma 12:15; Giacơ 2:8.
Minh họa: Ngày nọ, có một cậu bé sau khi đi học về, trông nó rất buồn bã. Mẹ nó nói: “Con ơi, con ổn chứ?”
Nó đáp: “Dạ, con mong thế. Nhưng, Billy đã đi học hôm nay rồi nói cho cả lớp biết rằng bố nó đã qua đời. Họ đã chôn bố nó ngày hôm qua đó mẹ ơi”.
Rồi nó nói tiếp: “Mẹ ơi, Billy đau đớn lắm khi bố nó qua đời đến nỗi nó chỉ có khóc và khóc mà thôi”.
Mẹ nó nói: “Thế thì con đã làm gì nào?”
Nó đáp: “Con chỉ gục đầu xuống bàn rồi cùng khóc với nó thôi!”
Đấy là loại tấm lòng mà Chúa Jêsus đã có, và đấy là loại tấm lòng mà chúng ta đang có cần!)
+ Khi ấy, Chúa Jêsus đã phán có một lời: “Épphata”, nghĩa là “hãy mở ra”. Khi Chúa Jêsus phán ra lời nầy, hai lỗ tai của người kia được chữa lành và lưỡi người được thong thả. Người có thể nghe được! Người có thể nói được! Ồ, đúng là một phép lạ! Một mạng lịnh từ Chúa Jêsus và đời sống của người được thay đổi cho đến đời đời! Đấy là quyền phép của Lời Đức Chúa Trời!
(Lưu ý: Tôi đã nhìn thấy những lỗ tai bị điếc về mặt thuộc linh được mở ra bởi Lời của Đức Chúa Trời! Tôi đã nhìn thấy những cặp mắt mù lòa về mặt thuộc linh được mở ra bởi Lời của Đức Chúa Trời! Tôi đã nhìn thấy hạng người chết mất về mặt thuộc linh đã chỗi dậy sống bởi Lời của Đức Chúa Trời! Tôi đã nhìn thấy những đời sống được thay đổi bởi quyền phép của Lời Đức Chúa Trời! Đấy là những gì Cứu Chúa của chúng ta có thể làm khi Ngài vận hành trong quyền phép! Ngài có thể làm điều đó cho bạn ngay hôm nay!)
III. ĐOÀN DÂN ĐÔNG VÀ SỰ XƯNG NHẬN CỦA HỌ (các câu 36-37)
+ Không lâu sau khi Ngài hoàn thành phép lạ, Chúa Jêsus bảo đoàn dân đông đừng nói cho ai khác biết. Ngài không muốn bị nhận dạng là một Đấng Mêsi cho dân Ngoại. Chúa Jêsus đã đến với người Do thái trước tiên rồi kế đó mới tới người Hylạp, Rôma 1:16. Vì thế, Ngài bảo họ nên giữ im lặng. Thì của cụm từ “cấm chúng” cho thấy rằng Ngài đã luôn truyền cho họ phải giữ kín sự việc. Thế nhưng, họ đã làm ngược lại. Ngài đã dặn họ đừng nói cho ai biết và họ đã nói cho mọi người biết!
(Lưu ý: Đúng là một sự trái ngược, y như với chúng ta vậy. Ngài dặn họ đừng nói với ai và họ đi nói cho mọi người biết. Ngài truyền cho chúng ta đi nói cho mọi người biết và chúng ta chẳng nói cho ai hết! Giống như mấy gã nầy, từng con cái của Đức Chúa Trời nên bắt tay vào làm công việc xuất bản. Chúng ta đáng phải lan truyền những tin tức nói tới Chúa Jêsus là Chúa chuyên làm thay đổi đời sống, cứu rỗi linh hồn! Đấy là mạng lịnh của Ngài, Mác 16:15. Đấy là bổn phận của chúng ta, Mathiơ 28:19-20. Đấy là những gì Ngài đã trang bị cho chúng ta phải lo làm, Công Vụ các Sứ đồ 1:8.
Chúa Jêsus đã không bảo chúng ta phải làm chứng chỉ khi chúng ta “buộc” phải làm chứng. Ngài mong chúng ta làm chứng cho thế gian biết về Ngài. Hãy chổi dậy đi, bạn đã nhận lãnh một câu chuyện để thuật lại!)
+ Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng số người nầy đã “lấy làm lạ quá đỗi”. Những gì họ nhìn thấy Chúa Jêsus đang làm còn trổi hơn trí hiểu của họ có thể hiểu được. Sự thể khiến cho mồm họ há hốc ra trong sự kinh ngạc. Họ đã tóm tắt những gì họ cảm nhận được về Chúa Jêsus bằng câu nói: “Ngài làm mọi việc được tốt lành!”
Câu nói ấy là một câu nói của đức tin. Họ đã nhìn vào mọi sự họ biết rõ về Chúa Jêsus và họ lên tiếng tán thưởng Ngài và chức vụ của Ngài. Họ đã xem xét các phép lạ và chức vụ của Ngài rồi họ nói: “Ngài làm mọi việc được tốt lành!”
(Lưu ý: Tôi có thể hô vang lời lẽ của đám dân đông ấy trong chính tấm lòng của tôi hôm nay. Ngài đã làm cho mọi việc được tốt lành! Tôi có thể nhìn lại quá khứ rồi nói cho bạn biết rằng Ngài chưa hề làm cho tôi phải áy náy! Mặc dù tôi còn là tội nhân, Ngài đã kiên nhẩn dẫn dắt tôi trong những thời điểm đó khi Ngài sắp cứu lấy linh hồn tôi. Ngợi khen danh của Ngài! Từ ngày ấy, Ngài đối xử tốt với tôi hơn là tôi đáng được. Ngài đã chúc phước cho tôi, đã sử dụng tôi và khiến cho tôi nhìn thấy quyền phép của Ngài thật nhiều lần! Ngài đã làm mọi việc được tốt lành! Tôi nhìn lại những ngày trong đời sống tôi và tôi đã cất cao giọng mình trong sự ngợi khen Chúa và tôi nói: “Chúa Jêsus ơi, được lắm!”
Khi tôi đứng ở đây rồi nhìn vào tương lai, cái nhìn ấy cung ứng cho tôi lòng tin cậy khi nhìn biết rằng Ngài sẽ tiếp tục làm cho mọi việc được tốt lành. Chúng ta không thể hiểu hết mọi chỗ cong quẹo và những chuyển hướng của con đường sự sống. Chúng ta có thể lấy làm lạ tại sao một số sự kiện khủng khiếp trong cuộc đời đã diễn ra. Chúng ta có thể lấy làm lạ tại sao người ta đã nhuốm bịnh rồi nhiều người đã ngã chết. Chúng ta lấy làm lạ về phần nhiều trong các sự việc đó. Ngay giờ nầy, một số người trong quí vị có những dấu hỏi cao như mấy ngọn núi kia ở trong lý trí mình về những sự cố quan trọng trong đời sống của mình. Tôi không thể nói cho quí vị biết lý do tại sao cuộc sống đã trôi đi như nó vốn có cho quí vị. Tôi dám nói rằng khi bạn lìa đời nầy, một là do sự chết hay do sự cất lên và bạn đứng trong sự hiện diện của Ngài ở trên thiên đàng, bạn sẽ nhìn lại những ngày trong đời sống mình và bạn sẽ nói: “Ngài làm mọi việc được tốt lành!” Và, khi bạn đứng trước mặt Ngài trong sự vinh hiển, giọng nói của bạn sẽ hiệp với những giai điệu của các thánh đồ thuộc mọi thời đại và cùng nhau ngợi khen Ngài vì ân điển, sự nhơn từ của Ngài và chúng ta sẽ chúc tụng: “Được lắm! Được lắm! Được lắm!” Chúng ta sẽ ngợi khen Ngài vì công việc thật kiên nhẩn, yêu thương và chí ái của Ngài trong đời sống của bạn!)
Phần kết luận: Người điếc trong phân đoạn Kinh Thánh nầy đã gặp Chúa Jêsus ngày ấy và đời sống ông ta không còn như trước đó nữa. Sự gặp gỡ Chúa Jêsus đã làm thay đổi mọi sự cho đến đời đời về con người nầy. Ngài có thể làm chính việc ấy cho bất cứ người nào chịu đến với Ngài hôm nay! Tại sao chứ? Vì Ngài làm mọi việc được tốt lành!
Nếu có người nào bị hư mất ở đây, cho phép tôi nói với bạn chỉ trong một chút thôi. Nếu bạn chịu đến với Chúa Jêsus hôm nay, bạn sẽ thấy Ngài làm mọi việc được tốt lành. Ngài có thể cứu linh hồn bạn ra khỏi tội lỗi và ra khỏi địa ngục. Ngài có thể làm thay đổi đời sống của bạn. Ngài có thể ban cho bạn sự sống đời đời. Ngài làm mọi việc được tốt lành. Hãy đến với Chúa Jêsus và nhìn thấy cho chính mình.
Bất chấp tình trạng thuộc linh của bạn, dù bạn đã được cứu hay còn bị hư mất, Chúa Jêsus có thể giúp đỡ bạn hôm nay! Ngài có thể giải cứu bạn ra khỏi cơn nghiện và tư dục. Ngài làm mọi việc được tốt lành. Ngài có thể tha thứ mọi tội lỗi của bạn rồi giúp cho bạn sống một đời sống tin kính. Ngài làm mọi việc được tốt lành. Ngài có thể cất đi gánh nặng của bạn và ban cho bạn sự bình an trong tấm lòng của bạn. Ngài làm mọi việc được tốt lành.
“Mọi việc” là một cụm từ rất lớn, rất mạnh mẽ! Nó bao phủ một vùng lãnh thổ. Ngài làm mọi việc được tốt lành. Hãy đến với Ngài và để cho Ngài dạy dỗ bạn lẽ thật ấy hôm nay! Ngài có thể làm cho sự ấy được vững chắc để bạn rời khỏi đây hôm nay mà môi miệng cứ nói mãi: “Được lắm! Được lắm! Được lắm!”



Mác 7:24-30: "TÔI CHỈ XIN MẤY MIẾNG BÁNH VỤN THÔI"



Mác 7:24-30
TÔI CHỈ XIN MẤY MIẾNG BÁNH VỤN THÔI
Phần giới thiệu
: Có ai trong phòng nhóm nầy có nhu cầu trong cuộc sống của mình không? Hầu hết mọi người ở đây đều có vài nhu cần quan trọng. Tôi sẽ đi một bước xa hơn và nói rằng hầu hết mọi người trong phòng nhóm nầy hôm nay đều có một hay nhiều nhu cầu chính trong đời sống của họ và có người không thể nhìn thấy nhu cần của họ phải được làm thỏa mãn như thế nào nữa kìa.
Có người đang nhìn vào những nan đề đang tàn hại gia đình. Có người đang nhìn vào sự khó khăn về tài chính. Có người đang nhìn vào nan đề với đứa con. Có người đang xem xét chính linh hồn họ và nhìn biết họ đang bị hư mất. Có người đang nhìn vào bịnh tật rồi lấy làm lạ không biết điều chi đang ở trước mặt. Có người đang nhìn vào bố mẹ của họ rồi nhìn biết họ sẽ không còn có mặt ở đây nữa cho đến đời đời. Tôi có thể đứng ở đây suốt ngày mà nói chẳng hết được danh sách những nan đề mà nhiều người trong các bạn đang đối mặt với hôm nay.
Ở giữa mọi nan đề của quí bạn, bạn cần ai đó đến giúp đỡ mình. Bạn cần ai đó bạn có thể hướng đến để có được giải pháp cho mình. Bạn cần Đức Chúa Trời hành động trong đời sống của bạn. Bạn không cần Ngài nâng đỡ từng gánh nặng, chỉ cần nâng đỡ gánh nặng nào nặng nhứt thôi. Bạn không cần Ngài dời đi từng ngọn núi, chỉ cần dời đi ngọn cao nhứt mà thôi. Bạn không cần Đức Chúa Trời ban cho bạn cả ổ bánh, chỉ cần một miếng bánh vụn mà thôi.
Đấy là tình trạng mà chúng ta đang nhìn vào trong phân đoạn nầy hôm nay. Có một bà mẹ đang tiếp cận Chúa Jêsus, bà ấy đang ở trong một tình huống rất tuyệt vọng. Bà ấy cần cái gì đó trong đời sống của bà ta. Bà ta đến với Chúa như hiện đang có đây, bà ta không xin cả bữa ăn, bà ta chỉ xin mấy miếng bánh vụn mà thôi. Bà ta chỉ xin Chúa Jêsus dời đi tình huống của bà ta.
Chúa Jêsus đã phán với người Pharisi, các thầy thông giáo, các môn đồ và đám dân đông rằng chẳng có gì trong và tự nó là ô uế cả, Mác 7:14-16. Ngài nói cho họ biết rằng sự ô uế là từ bên trong, Mác 7:20-23. Sứ điệp của Ngài rất đơn giản: Tấm lòng của người thể nào thì thực sự người là thể ấy!
Sau khi cuộc đối mặt ấy qua rồi, Chúa Jêsus và các môn đồ Ngài đi qua xứ Tyrơ và Siđôn, nằm ngay trung tâm lãnh thổ của dân Ngoại. Một lần nữa, họ tìm cách nghỉ ngơi một chút để tránh mọi áp lực của chức vụ. Thế nhưng, Kinh Thánh cho chúng ta biết ở câu 24 rằng “song không thể ẩn được”. Luôn luôn đấy là trường hợp! Khi Chúa Jêsus ở gần một người, một gia đình, một Hội Thánh, một cộng đồng, hay bất cứ đâu, Ngài không thể ẩn đâu được hết! Lời đồn đãi ra cho biết rằng Ngài đang ở trong ngôi nhà. (Minh họa: Đấy là lý do tại sao chúng ta nên làm mọi sự chúng ta có thể làm để bảo đảm rằng chúng ta đang tạo ra bầu không khí mà Ngài có thể hành động giữa vòng chúng ta!)
Trong phân đoạn Kinh Thánh nầy, một người mẹ lòng đầy gánh nặng đến với Chúa Jêsus. Bà ta bắt đầu thỉnh cầu Ngài về sự giúp đỡ mà bà ta đang có cần. Bà ta đối diện với một vài thách thức, nhưng bà ta cứ khăng khăng và bà ta nhận được những gì mà vì cớ đó bà ta đã đến.
Khi tôi rao giảng phân đoạn Kinh Thánh nầy hôm nay, tôi muốn bạn phải hiểu cho rằng có hy vọng cho bạn đấy. Đức Chúa Trời có giải pháp cho nan đề của bạn. Tôi muốn chia sẻ một vài tư tưởng từ phân đoạn Kinh Thánh nầy hầu giúp cho chúng ta tìm được những gì chúng ta có cần cho chính đời sống của chúng ta hôm nay. Tôi muốn rao giảng với đề tài Tôi chỉ xin mấy miếng bánh vụn thôi.
I. NGƯỜI MẸ VÀ LỜI THỈNH CẦU CỦA BÀ TA (các câu 25-26)
A. Lý do bà ta đến đó – Người đàn bà nầy đã đến với Chúa Jêsus vì bà ta rất lo âu về con gái của mình. Đứa trẻ đã bị quỉ ám và có lẽ đã hành động với bạo lực và giận dữ. Bà ta cần sự giúp đỡ trong một tình thế thật tuyệt vọng. Có thể là ma quỉ đang gây ra tổn hại cho thân thể của đứa trẻ. Đây là tình huống trong trường hợp con quỉ khác đã ám vào đứa trẻ, Mathiơ 9:22
B. Lý do bà ta kêu xin – Mathiơ 15:23 cho chúng ta biết rằng bà ta “đã kêu van” ở đàng sau Chúa Jêsus. Từ ngữ nầy có ý nói “rên rỉ, cứ rên lớn tiếng mãi thôi”. Điều nầy có ý nói: một tiếng gào lớn tiếng, cứ kéo dài hoài.
Người đàn bà nầy đang kêu gào, xin Chúa Jêsus ban cho sự cứu giúp mà bà ta đang có cần. Tại sao bà ta điên rồ như thế chứ? Bà ta đang nát lòng về tình trạng của đứa con mình và bà ta đã quyết định kiếm cho kỳ được sự cứu giúp mà bà ta đang có cần.
C. Lý do mà bà ta kêu cầu – Câu 25 cho chúng ta biết rằng người đàn bà nầy đã “nghe nói về Ngài”. Có lẽ bà ta đã nghe nói thể nào Chúa Jêsus đã chữa lành cho đủ thứ tật bịnh; thể nào Ngài đã mở mắt người mù rồi mở tai cho kẻ điếc; thể nào Ngài đã đuổi tà ma ra khỏi người kia. Bà ta đã nghe nói thể nào Chúa Jêsus đã qua bên kia, xứ của người Gaderenes và đã giải phóng cho kẻ bị một đạo quân ma quỉ ám. Có thể bà ta đã nói: “Nếu Ngài có thể giải phóng cho người kia không bị một đạo quân ma quỉ ám, chắc chắn Ngài có thể giải phóng cho con gái mình khỏi cái nắm bắt của một con quỉ!”
Người đàn bà nầy đã đến với Chúa Jêsus vì đức tin và hy vọng đã dậy lên trong lòng của bà. Bà ta cần thứ gì đó mà xã hội không thể chu cấp được. Bà ta tìm kiếm một thứ gì đó mà tôn giáo hư không của bà ta đã vô quyền không thể cung ứng cho bà được. Bà ta cần một giải pháp mà bà ta không có khả năng cung ứng bởi sức riêng của chính bà ta. Bà ta rất đỗi tuyệt vọng và bà ta đã nhìn thấy Chúa Jêsus là nguồn hy vọng duy nhứt của mình!
(Lưu ý: Có bao nhiêu người trong quí vị có thể đồng hóa với bà mẹ đáng thương, đầy lo âu nầy không? Có lẽ quí vị đang xử lý với đứa con không còn có thể kiểm soát được nữa. Có lẽ quí vị đang rơi vào chỗ vô phương đối với tình huống nào đó trong đời sống của quí vị và quí vị cần sự giúp đỡ. Có lẽ quí vị đã kiệt sức không còn có thể làm gì được nữa và không biết phải xây vào đâu để được cứu giúp. Có thể cái điều quí vị cần là sự cứu rỗi. Hoặc, có thể điều quí vị cần là sự hồi phục và sự tha thứ. Bất cứ điều chi là nhu cần trong đời sống của quí vị hôm nay; quí vị nên học lấy bài học từ người đàn bà nầy: Hãy nhận lấy nhu cần ấy từ Chúa Jêsus!
Bất chấp điều chi quí vị đang đối diện với trong đời sống mình hôm nay, câu trả lời sẽ được tìm thấy ở nơi Ngài! Ngài có thể dời đi ngọn núi của quí vị; làm thỏa mãn nhu cần của quí vị; cứu rỗi linh hồn quí vị; tha tội cho quí vị; chạm đến người thân yêu của quí vị; quí vị cứ kể ra nhu cần ấy đi, Ngài có thể lo liệu việc ấy ngay! Thế nhưng, quí vị phải đem điều đó đến cho Ngài! Đừng sợ gì, khi kêu cầu Ngài; Ngài đang mời quí vị đến đấy, Mathiơ 11:28; Giêrêmi 33:3. Quí vị không phải mang gánh nặng nầy một mình mà chi! Hãy mang nó đến cho Chúa Jêsus, Ngài quan phòng, I Phierơ 5:7; Hêbơrô 4:15; và Ngài có thể cứu giúp cho, Hêbơrô 4:16).
II. NGƯỜI MẸ VÀ QUYẾT TÂM CỦA BÀ TA (các câu 27-28)
(Minh họa: Người đàn bà nầy đến với Chúa Jêsus xin giúp đỡ và khi bà ta không nhận được đáp ứng mà bà ta nghĩ, bà ta cứ ở đàng sau Chúa Jêsus mà kêu la cho tới chừng nào bà ta nhận được những gì mình có cần).
A. Những trở ngại của đức tin (các câu 23-27) – Bà ta phải thắng hơn nhiều trở ngại để bảo đảm có sự chữa lành cho con gái mình. Dường như là bà ta đã gặp phải sự kháng cự đối với lời cầu khẩn của mình ở mỗi khúc quanh. Tuy nhiên, bà ta cứ khăng khăng mãi cho tới chừng bà ta đạt được mục tiêu của mình. Hãy xem xét một số trở ngại mà bà đã đối diện với và đã thắng hơn bởi đức tin.
1. Trở ngại về chủng tộc – Câu 26 cho chúng ta biết rằng người đàn bà nầy đã đến từ Tyrơ và Siđôn. Mathiơ 15:22 cho chúng ta biết rằng bà ta là một người Canaan. Điều nầy tỏ ra hai việc về bà mẹ nầy. Thứ nhứt, bà ta xuất thân từ một dân bị rủa sả. Khi Giôsuê dẫn dân Israel vào xứ Canaan, họ được truyền cho phải tiêu diệt hoàn toàn dân Canaan, Phục truyền luật lệ ký 7:2. Bà ta là thành viên của một sắc dân đã bị kết án. Thứ hai, bà ta xuất thân từ một khu vực có những cách thực hành tôn giáo rất xấu xa. Người đàn bà nầy có hai điểm nghịch lại bà ta ngay từ lúc khởi hành.
2. Trở ngại về tôn giáo – Bà ta đã đến với Chúa Jêsus, kêu cầu với Ngài, bà ta nói: “Lạy Chúa, là con cháu vua Đa-vít, xin thương xót tôi cùng!” Ở đây bà ta là một bà mẹ dân Ngoại đang kêu xin với Đấng Mêsi người Do thái. Bà ta không có quyền đến với Chúa Jêsus qua cánh cửa Do thái giáo. Bà ta là một người Ngoại và theo Mathiơ 15:23, Chúa Jêsus đã ban cho bà ta phần đáp ứng mà bà ta đáng được: “Nhưng Ngài chẳng đáp một lời”.
3. Trở ngại về chủ nghĩa phân biệt chủng tộc – Khi các môn đồ thấy và nghe người dân Ngoại nầy kêu cầu với Đấng Mêsi, họ phản ứng bằng cách trình với Chúa Jêsus nên bảo bà ta về đi! Họ chẳng muốn làm một việc gì với bà ta cả. Bà ta không phải là một người trong dân tộc của họ! Trong ánh mắt họ, bà ta rất khác biệt và như thế là đủ xưng công bình cho họ khi chẳng màng chi hết tới bà ta.
4. Trở ngại về sự chối bỏ – Khi Chúa Jêsus phán với người đàn bà nầy, lời lẽ của Ngài thật rất khó nghe. Lời lẽ của Ngài đã làm lay động tận cốt lõi linh hồn của bà ta. Lời lẽ của Ngài có lẽ đã làm tan nát cõi lòng của bà ta. Mathiơ 15:23-26 thêm thắt nhiều chi tiết về cuộc trao đổi nầy.
Thứ nhứt, Chúa Jêsus chẳng màng gì đến bà ta. Điều nầy giống như thể Ngài xây cái lỗ tai dửng dưng hướng vào những tiếng kêu xin sự cứu giúp của bà ta. Thế rồi, Ngài nói cho bà ta biết rằng toàn bộ mục đích của Ngài trong việc đến với trần gian nầy là đến với bầy chiên lạc mất của nhà Israel. Khi bà ta cứ khăng khăng, Chúa Jêsus nói cho bà ta biết bà ta là một con chó và không xứng đáng với bánh của con cái. Các môn đồ đã từ chối bà ta và giờ đây rõ ràng là Chúa Jêsus cũng đang từ chối nữa.
5. Trở ngại về thực tế – Những thực tế của tình huống nầy rất là khó chịu! Con gái của bà ta đã bị quỉ ám. Bà ta là thành viên của thứ dân bị kết án. Hạng người tôn giáo nầy dường như chẳng quan tâm gì đến bà ta hay tình huống của bà ta chút nào. Sự việc cho bà ta thấy rõ ràng là tình huống của bà ta là vô vọng rồi.
(Lưu ý: Có người trong quí vị đang nhìn vào chính những trở ngại ấy hôm nay. Quí vị sẽ trở thành người bị hư mất và quí vị biết mình cần đến Chúa Jêsus; nhưng quí vị cảm thấy giống như quí vị chẳng có quyền đến với Ngài. Quí vị biết mình xuất thân từ một giống dân bị kết án. Quí vị đã khám phá ra rằng tôn giáo sẽ không có tác động chi hết. Quí vị đã kinh nghiệm sự chối bỏ của hạng người tôn giáo ở xung quanh quí vị. Tuy nhiên, quí vị vẫn muốn nhìn thấy đời sống quí vị được thay đổi. Cho phép tôi nói rằng quí vị có thể đến với Chúa Jêsus! Nếu quí vị đến, Ngài sẽ không xua quí vị đi nơi khác đâu, Giăng 6:37.
Nhiều người khác đang cầu nguyện và tìm kiếm Đức Chúa Trời về những vấn đề khác đang làm cho lòng họ phải bối rối. Quí vị đã kêu cầu với Ngài và cầu xin Ngài làm làm cho điều nầy điều kia trong đời sống của quí vị và chẳng có một câu trả lời nào hết. Quí vị cảm thấy mình như bị lìa bỏ vậy! Cho phép tôi khích lệ quí vị hôm nay. Sự im lặng của Đức Chúa Trời không phải là hàm ý chỉ ra sự Đức Chúa Trời không bằng lòng làm thỏa mãn nhu cần của bạn đâu. Sự im lặng của Đức Chúa Trời góp phần làm nung nấu đức tin của chúng ta và nhắc cho chúng ta nhớ rằng Ngài đang hành động theo một kế hoạch khác với những gì chúng ta mong mỏi.
Những trở ngại nào bạn đang đối diện với quí vị hôm nay vậy? Hãy khăng khăng trong việc tìm kiếm Chúa và trong thì thuận tiện của Ngài, quí vị sẽ nhìn thấy từng ngăn trở kia sụp đổ hết! Đức tin của quí vị sẽ không được xác định bởi những gì quí vị nhận được từ Đức Chúa Trời; mà bởi những gì nó đương diện hòng ngăn chặn quí vị đừng đem đến cho Đức Chúa Trời! Điều chi đang ngăn chặn quí vị vậy?)
B. Những cơ hội của đức tin (câu 27) – Khi Chúa Jêsus phán với người đàn bà nầy, Ngài không hề đóng cánh cửa hy vọng lại trước mặt bà ta. Chúa Jêsus phán: “Hãy để con cái ăn no nê trước đã…”. Từ ngữ ấy “trước đã” chính xác là những điều mà bà mẹ có tấm lòng tan vỡ nầy đang muốn nghe! Chúa Jêsus không phán: “Ngươi không thể có thứ mà ngươi đang tìm kiếm đâu!” Ngài phán: “Ta chịu sai đến đây, chỉ vì các con chiên lạc mất của nhà Y-sơ-ra-ên đó thôi. Và họ phải được no nê trước đã…”. Bà ta vịn theo đó mà cho rằng những cái “kế đó” cũng được mà.
Bạn thấy đấy, những trở ngại nầy do Chúa Jêsus ném ra không được đặt ở đó để làm ngã lòng và đánh bại người đàn bà nầy. Những trở ngại được đặt ra ở đó để làm cho đức tin bà ta được trưởng thành. Hãy quan sát cuộc trao đổi đang tiếp diễn.
1. Mathiơ 15:22; Mác 7:25 – Bà ta kêu cầu với Chúa Jêsus đặt cơ sở trên vai trò của Ngài là Đấng Mêsi người Do thái. Bà ta chẳng nhận được sự cứu giúp gì ở chỗ đó. Bà ta không có quyền tiếp cận Ngài với lý do đó.
2. Mathiơ 15:24-25; Mác 7:27 – Bà ta nghe Chúa Jêsus nói với bà ta rằng sứ mệnh của Ngài trên đất nầy là cho dân tộc Do thái. Khi bà ta nghe điều nầy, bà ta nhìn thấy Ngài còn hơn là một Đấng Mêsi của người Do thái nữa. Giờ đây, bà ta nhìn thấy Ngài là nguồn hy vọng duy nhứt của mình. Bà ta thấy Ngài là xứng đáng cho sự thờ lạy. Ở Mathiơ 15:25, bà ta sấp mình xuống trước mặt Ngài; bà ta tự hạ mình xuống nơi chơn Ngài; dâng cho Ngài sự thờ phượng mà Ngài đáng được; và trình cho Ngài về sự cứu giúp mà bà ta đang có cần.
3. Mathiơ 15:26-27; Mác 7:27 – Bây giờ, bà ta nghe Chúa Jêsus sánh bà ta với một con chó. Người Do thái nhìn vào hạng người không phải là Do thái đều là loài chó. Từ ngữ họ sử dụng đề cập tới một thứ “chó đầy ghẻ lở”. Từ ngữ ấy được sử dụng như lời nói bóng đến người nào “ô uế, bẩn thỉu”. Thực vậy, người Do thái đã sử dụng từ ngữ nầy để nói tới những kẻ đồng tính luyến ái. Chúa Jêsus đã sử dụng từ ngữ ấy ở Mathiơ 7:6.
Từ ngữ được sử dụng ở đây là từ ngữ khác. Từ ngữ nầy có ý nói “những con chó nhỏ”. Từ ngữ ấy không nói tới thứ chó đầy ghẻ lở, bẩn thỉu; mà nói tới một con chó nhỏ được cưng chìu trong gia đình. Nó đề cập tới một con thú trông như là một chi thể của một gia đình vậy.
Tôi luôn luôn tưởng tượng rằng Chúa Jêsus đã có cái nháy mắt nơi ánh mắt của Ngài khi Ngài phán điều nầy và ngay lập tức bà ta nắm bắt được ý nghĩa ngay. Hình ảnh ở đây nói tới một con thú được cưng chìu đang ngồi dưới bàn khi cả gia đình đang dùng bữa. Nó ngồi đó với hy vọng và trông mong ai đó sẽ cho nó một miếng thức ăn. Con chó nhỏ có thể nhìn thấy thức ăn. Nó có thể ngửi được thức ăn. Nó biết những gì nó cần đang ở trong tầm với được. Nó chỉ cần ai đó công nhận nó và ban cho nó một miếng đồ ăn.
Bà ta nói: “Tôi biết rằng chẳng có quyền lấy đồ ăn từ trên bàn của con cái rồi ban nó cho mấy con chó. Nhưng, ngay cả mấy con chó đôi khi được đối đãi với một miếng bánh từ trên bàn. Mọi sự tôi cầu xin chỉ là một miếng bánh mà thôi”. Bà ta không cầu xin cho có đủ mọi thứ, chỉ xin phần của con chó con mà thôi!
(Lưu ý: Quí vị có thể nhìn thấy thể nào Chúa Jêsus đã nắm lấy người đàn bà nầy, và đức tin nhỏ bé của bà ta rồi dẫn đi cùng và giúp làm cho đức tin của bà ta lớn lên không? Những trở ngại của đức tin luôn luôn là những cơ hội đang đội lốt giả vờ. Khi chúng ta tiếp tục tìm kiếm Chúa bất chấp từng ngăn trở, chắc chắn chúng ta sẽ thấy Ngài thực hiện, làm ra những gì chúng ta có cần).
C. Những nghĩa vụ của đức tin (câu 28) – Có nhiều người đã thối lui! Chúa Jêsus không màng đến bà ta; các môn đồ đã chơi lá bài chủng tộc; thậm chí Chúa sánh bà ta với một con chó; tuy nhiên, bà ta cứ khăng khăng.
Hầu hết những người bình thường kia sẽ vẫy tay họ trong thất vọng rồi nói với giọng giận dữ: “Tôi không cần thứ nầy! Đức Chúa Trời của sự yêu thương là vậy sao!?! Vì sứ điệp thương xót của ông và thứ tôn giáo hẹp hòi, mù quáng của ông! Tôi không muốn làm thứ chi với một Đức Chúa Trời hay một tôn giáo như thế hết!” Đấy là phương thức mà nhiều người phản ứng khi họ không nhận được thứ họ mong muốn, khi họ muốn có nó. Nhưng, người đàn bà nầy không phải vậy!
Bà ta cứ khăng khăng bất chấp mọi sự đã được ném thẳng vào mặt của bà. Tại sao chứ? Bà ta cứ khăng khăng vì có nhiều thứ đe dọa quá! Con gái nhỏ của bà ta cần được giải cứu ra khỏi vòng nô lệ của nó. Gia đình của bà cần được cứu nữa. Bà ta cần sự cứu giúp và bà ta đã quyết phải nhận được điều ấy! Một miếng bánh là mọi sự mà bà ta có thể tiếp lấy; nhưng bà ta biết rõ một miếng bánh vụn từ tay Ngài còn hơn là đủ nữa! Bà ta sẽ không thối lui cho tới chừng nào bà ta đã nhận được những gì mình có cần!
(Lưu ý: Nan đề của quí vị có nhiều lắm không? Quí vị có gặp phải những trở ngại dọc theo con đường đã khiến cho quí vị phải dong tay lên và bỏ đi việc tìm kiếm Đức Chúa Trời cho câu trả lời mà quí vị có cần không? Có phải quí vị đã nhìn vào sự giả hình và sự hờ hững của Hội Thánh rồi kết luận rằng nếu như người của Đức Chúa Trời không quan tâm, quí vị cũng sẽ không quan tâm chăng? Có phải quí vị quyết định rằng Đức Chúa Trời không thể cứu giúp quí vị và Chúa Jêsus không thể cứu được linh hồn quí vị?
Quí bạn ơi, có quá nhiều điều đang ngăm dọa đấy! Hãy nên giống như bà mẹ đáng thương nầy. Cứ giữ lấy việc đem nhu cần ấy đến với Chúa Jêsus cho tới khi Ngài trả lời. Cứ giữ lấy việc tìm kiếm mặt Ngài cho tới chừng Ngài đáp ứng. Cứ giữ lấy việc cầu xin, cứ giữ lấy việc tìm kiếm, cứ giữ lấy việc gõ cửa và trong thì thuận tiện của Ngài, Ngài sẽ trao cho quí vị một miếng bánh vụn sự cầu nguyện được nhậm!
Mathiơ 7:7-8: “Hãy xin, sẽ được; hãy tìm, sẽ gặp; hãy gõ cửa, sẽ mở cho. Bởi vì, hễ ai xin thì được; ai tìm thì gặp; ai gõ cửa thì được mở”).

III. NGƯỜI MẸ VÀ PHẦN THƯỞNG CỦA BÀ TA (các câu 29-30)
A. Chúa Jêsus đáp lại đức tin của bà ta – Ngài lấy làm ngạc nhiên bởi chiều sâu của đức tin bà ta! Thật vậy, người đàn bà nầy là người duy nhứt trong hai người mà Chúa Jêsus đề cập tới là có “đức tin lớn”, Mathiơ 15:28. Người kia là Thầy Đội LaMã, là người đã đến với Chúa Jêsus nhờ Chúa Jêsus chữa lành cho một tôi tớ đang đau bịnh. Ngạc nhiên thay, cả hai người nầy đều là dân Ngoại!
Chúa Jêsus đã thử đức tin của bà ta bằng những lời lẽ rất khó nghe và đức tin của bà ta đã dấy lên với sự thách thức! Đức tin của bà ta đã vượt quá đức tin của hạng người mà Ngài đã đến để giải cứu! Ở đây là một con chó dân Ngoại có đức tin nhiều hơn các thầy thông giáo, người dòng Pharisi, người Sađusê và các thầy tế lễ. Loại đức tin nầy kích động Chúa!
B. Chúa Jêsus ban thưởng cho đức tin của bà ta – Ngài đã ban thưởng cho đức tin của bà ta bằng cách ban cho bà ta chính xác những gì bà ta đã cầu xin; Ngài đã chữa lành cho con gái của bà ta! Đức tin của bà ta mạnh mẽ đến nỗi bà ta không xin minh chứng, mà bà ta đã nắm lấy Chúa Jêsus nơi Lời của Ngài rồi quay đi, về với gia đình mình. Khi bà ta về đến nhà, bà ta thấy con gái mình đã được lành và gia đình bà ta được phục hồi! Đúng là một phước hạnh! Đúng là một sự thách thức!
(Lưu ý: Tôi nhận ra rằng có người trong chính phòng nhóm nầy đang nhìn vào tình huống và những nan đề từng chút một đau đớn và khó chịu mà người đàn bà nầy đã đối diện với. Tôi biết nhiều người trong quí vị đã cầu nguyện và đã tìm kiếm Đức Chúa Trời về mọi hoàn cảnh và những việc giống như vậy. Tôi biết rằng ma quỉ và xác thịt đang thì thào trong lỗ tai của quí vị ngay giờ nầy. Chúng đang nói: “Vô dụng thôi! Đức Chúa Trời có quan tâm đâu! Hãy đi đi, đừng quấy rối Ngài về sự nầy nữa nhé! Đừng hòng thay đổi chi được”. Tôi biết có một số người đã ngã lòng, thất bại và quí vị lấy làm lạ không biết có ích lợi hay sự cứu giúp nào cho quí vị không nữa!?!
Quí bạn ơi, hãy vững lòng đi! Có hy vọng đấy!
+ Hôm nay sẽ là ngày mà Chúa sẽ đáp trả những tiếng kêu cầu của bạn đấy.
+ Hôm nay sẽ là ngày bạn nhìn thấy ngọn núi kia bị dời đi trong cuộc sống của bạn đấy.
+ Hôm nay sẽ là ngày khi bạn chịu đến với Ngài và kêu cầu Ngài để được cứu.
+ Hôm nay sẽ là ngày khi Đức Chúa Trời phán với linh hồn bạn và nói: “Mọi sự sẽ được cả thôi! Ta đã quan phòng đến”.
+ Hôm nay sẽ là ngày khi sự bình an của Ngài thế chỗ cho nỗi đau của bạn và bạn sẽ nhận được sự cứu giúp mà bạn có cần.
Hãy đem nhu cần ấy đến với Ngài một lần nữa hôm nay. Hãy đem nó đến với đức tin rằng Ngài sẽ nghe bạn; rằng Ngài sẽ giúp đỡ cho bạn và Ngài sẽ lo liệu việc ấy. Hãy đem nó đến với Ngài rồi đặt nó trong tay Ngài. Hãy quan sát Ngài đang nắm lấy nó và khiến nó ra như nó đáng phải có.
Bạn nói: “Mục sư ơi, ông không hiểu nan đề tôi bao lớn đâu”. Không, tôi không hiểu đâu, nhưng Ngài hiểu đấy! Hãy cùng tôi nhìn xem trong một phút những điều Ngài có thể làm đi:
+ Nhìn đây, có Giairu. Ông ta trao con gái của ông ta vào trong tay Chúa Jêsus và Chúa Jêsus làm cho nó sống lại từ kẻ chết.
+ Nhìn đây, có Laxarơ, bốn ngày trong huyệt mộ. Mary và Mathê đã trao ông vào tay của Chúa Jêsus và Laxarơ sống động.
+ Nhìn đây, có một đám dân đông cần được ăn uống, nhưng họ không có đồ ăn. Mấy cái bánh và mấy con cá được trao vào tay Chúa Jêsus, thình lình ai nấy đều ăn no nê.
+ Nhìn đây, có các môn đồ, trên chiếc thuyền, trong một cơn bão, ở giữa hồ, trong đêm tối chết chóc. Họ sợ họ sẽ chết mất. Họ tự trao mình vào tay Chúa Jêsus và họ an ninh cập vào bến bờ phải đi đến.
+ Nhìn đây, có một người phung và người được chữa lành, da thịt người trở lại như da thịt của một đứa trẻ.
+ Nhìn đây, có một người mù và người có thể thấy được.
+ Nhìn đây, có một người điếc và người có thể nghe được.
+ Nhìn đây, có một người què, và người có thể đi được.
+ Nhìn đây, có một người bị quỉ ám và người đã được tự do.
+ Nhìn đây, có Chúa Jêsus. Ngài đang bị treo trên cây thập tự. Ngài đã chết! Họ lấy thi thể Ngài xuống rồi đem đặt trong huyệt mộ. Nhìn đây! Trong ba ngày chẳng có gì xảy ra! Hy vọng đã qua đi và dường như điều ác đã thắng hơn. Nhưng hãy đợi đấy, hãy nhìn một lần nữa xem, Ngài sống! Ngài sống!
+ Ồ quí bạn ơi, nếu Ngài có thể làm được những điều nầy, và chúng chỉ là một trường hợp nhỏ của những gì Ngài có thể làm, thì chắc chắn Ngài có thể trả lời cho những lời cầu nguyện của bạn! Chắc chắn Ngài có thể cứu lấy kẻ yêu thương bị mất của bạn. Chắc chắn Ngài có thể cứu linh hồn bạn. Chắc chắn Ngài có thể tha thứ cho bạn rồi phục hồi bạn trong chỗ tương giao. Chắc chắn Ngài có thể nắm lấy điều chi sai trái trong đời sống của bạn và Ngài có thể làm cho nó ra ngay thẳng. Chắc chắn Ngài có thể làm điều đó!)
Phần kết luận: Một miếng bánh nhỏ rơi từ bàn của Chúa sẽ là mọi sự bạn có cần hôm nay. Nhiều người khác có thể cần Ngài bỏ nguyên cái đĩa xuống cho bạn. Tôi không biết bạn cần gì hay bạn ở đâu hôm nay; nhưng tôi biết một Đức Chúa Trời, Ngài có thể gặp gỡ bạn nơi bạn sinh sống và giúp đỡ bạn nhận lấy những gì bạn có cần hôm nay.
+ Có phải bạn cần được cứu không?
+ Có phải bạn cần một ngọn núi được dời đi trong đời sống của bạn không?
+ Có phải đức tin và mối tương giao của bạn cần được phục hồi?
+ Có phải bạn cần Đức Chúa Trời dời đời sống của ai đó đi chăng?
Bất chấp điều chi bạn đang có cần hôm nay, bạn có thể đến với Chúa Jêsus và bạn có thể nhận được điều đó. Thậm chí nếu bạn đã tìm kiếm Ngài về điều đó trong quá khứ mà chưa nhận được câu trả lời, hôm nay sẽ là ngày Ngài phán với bạn câu nói mà Ngài đã phán với bà mẹ nầy trong Mathiơ 15:28: “việc phải xảy ra theo ý ngươi muốn!” Há Ngài đã phán với bạn hôm nay? Hãy đến với Ngài rồi nhận lấy những gì bạn có cần từ nơi Ngài.

Thứ Ba, 16 tháng 11, 2010

Mác 7:1-23: "SẠCH TAY HAY SẠCH LÒNG?"




Mác 7:1-23

SẠCH TAY HAY SẠCH LÒNG?
Phần giới thiệu
: Chúa nhựt kia, có một người ngồi suốt buổi thờ phượng của Hội Thánh, rồi trên đường về nhà ông ta quá nung nấu với bài giảng, ông ta cứ lo về tuyến giao thông, ông ta than phiền về hơi nóng, và ông ta cứ quan trọng hóa về việc trễ bữa ăn trưa đã được dọn lên. Khi ấy ông ta sấp mình xuống đất rồi cầu nguyện, dâng lên Chúa lời cảm tạ về thức ăn.
Đứa con trai quan sát ông ta suốt chặng đường qua kinh nghiệm sau khi ở nhà thờ về. Giống như họ sắp bắt đầu xong bữa ăn vậy, nó nói “Ba ơi, có phải Đức Chúa Trời nghe ba nói khi chúng ta rời nhà thờ và ba cứ nói mãi về bài giảng, về tuyến giao thông và về hơi nóng không?”
Người cha hơi ngượng rồi đáp: “Đúng, phải đấy con, Ngài nghe Ba nói”.
“Ba ơi, có phải Đức Chúa Trời nghe Ba nói khi Ba vừa cầu nguyện vì thức ăn nầy không?”
Và người cha đáp: “Đúng, phải đấy con, Ngài … Ngài … Ngài có nghe Ba nói”.
“Thôi được rồi, Ba ơi, Đức Chúa Trời sẽ tin điều nào chứ?”
Câu chuyện ngắn ngủi ấy chỉ ra một vấn đề đã làm cho hạng người đi nhà thờ khổ sở rất nhiều. Thường thì chúng ta xưng nhận mình và thực sự chúng ta sống như thế nào, hai điều ấy cách nhau cả nhiều dặm đường. Chúng ta gọi tình trạng nầy là “giả hình”.
Từ ngữ nầy đến với chúng ta từ cách nói của Hylạp cổ xưa. Nó được sử dụng để mô tả những diễn viên trong một vở kịch. Những diễn viên ngày xưa sẽ cầm những mặt nạ khác nhau trong tay khi họ ra sàn diễn. Những chiếc mặt nạ được gắn với một cán nhỏ và được giữ ở trước mặt khi cần thiết. Một cái mặt nạ cười cho thấy sự hóm hỉnh, một cái mặt nạ cau có cho thấy sự buồn bã, v.v... Những diễn viên nầy được gọi là “hypocritos”. Từ ngữ nầy có ý nói “một người mang mặt nạ”.
Chúng ta sử dụng từ ngữ nầy hôm nay để chỉ ra hạng người giả vờ sống thế nầy một khi họ thực sự sống thế khác. Người nào giả vờ làm bạn của bạn trong khi đâm sau lưng bạn là hạng người giả hình. Người nào sống cách nầy ở nhà thờ rồi thể hiện cách khác tại nhà thờ là kẻ giả hình. Người nào cố gắng làm những việc ác dưới màn hình radar trong khi hành động giống như người lành là kẻ giả hình. Bây giờ, chẳng có người nào giống như thế ở nhà thờ, nhưng buồn thay, có một số người trong từng hội chúng.
Minh họa: Có người cho rằng hiện có quá nhiều kẻ giả hình trong nhà thờ. Tôi nói chẳng có nhiều người như họ xưng nhận thế đâu. Đây đúng là một lời cáo lỗi họ sử dụng vì không đến với nhà thờ. Khi bạn nghe thấy lối nói đó, chỉ hãy nói: “Nào, được rồi, thêm một người chẳng tạo ra được sự khác biệt gì đâu”. Giống như nói: “Thà là bỏ ra vài giờ với họ trong nhà thờ rồi qua cõi đời đời với họ trong địa ngục”. Giống như nói: “Nếu một kẻ giả hình đang đứng giữa bạn và Đức Chúa Trời, kẻ giả hình đang đứng gần với Đức Chúa Trời hơn là bạn đứng đấy”.
Giả hình chẳng phải là điều gì mới mẻ đâu! Trong phân đoạn nầy, Chúa Jêsus có một sự gặp gỡ với một nhóm đông những kẻ giả hình. Họ đã đến từ thành Jerusalem, câu 1, giống như Vatican trong thời buổi của nó vậy. Họ đã đến để quan sát Ngài rồi tìm ra lầm lỗi nào đó nơi Ngài và chức vụ của Ngài. Khi họ đến rồi bắt đầu quan sát Chúa Jêsus, họ chẳng phải mất thì giờ lâu để tìm kiếm một việc gì đó để mà than phiền với.
Số người nầy nhìn thấy các môn đồ của Chúa Jêsus đang ăn mà chẳng có rửa tay và họ đã phật lòng. Họ tấn công Chúa Jêsus về vấn đề nầy, nhưng Ngài đã đảo ngược lại, Ngài tấn công họ. Họ nghĩ vấn đề là tay sạch, còn Chúa Jêsus chỉ cho họ thấy vấn đề thực sự nằm ở chỗ sạch lòng kìa.
Phân đoạn Kinh Thánh nầy có đôi điều phải nói với chúng ta ngày nay. Chúng ta vẫn có những người, họ vốn quan tâm gì về sạch tay hơn là họ quan tâm về sạch lòng. Chúa Jêsus sắp dạy dỗ chúng ta, rằng ở bên trong một người sẽ đối chiếu với bên ngoài của người đó. Ngài sắp dạy cho chúng ta biết rằng những gì chúng ta có ở trong lòng là những gì thực sự chỉ ra chúng ta! Ngài sắp dạy cho chúng ta biết rằng giả hình và thiên về với luật pháp đều chẳng có chỗ trong đời sống của chúng ta. Ngài sắp dạy cho chúng ta biết rằng sự ô uế thực sự đến từ bên trong, không phải đến từ bên ngoài!
Tôi muốn xét qua mấy câu nầy rồi rao giảng với đề tài Sạch Tay Hay Sạch Lòng. Chúng ta quan sát Chúa Jêsus khi Ngài tỏ ra những giả hình tôn giáo như vốn có thật vậy. Khi chúng ta quan sát, hãy để cho Ngài phán với tấm lòng bạn hôm nay. Rõ ràng là bạn sẽ nhìn thấy, trong thắc mắc của mình về tay sạch, bạn vẫn còn có một tấm lòng rất ô uế.
I. VẤN ĐỀ ĐƯỢC ĐƯA RA (các câu 1-5)
Khi những người Pharisi và các thầy thông giáo quan sát Chúa Jêsus cùng các môn đồ Ngài, họ đã để ý thấy các môn đồ Ngài đang ăn uống mà chẳng rửa sạch tay. Khi họ nhìn thấy điều nầy rồi, họ tìm ra lỗi lầm.
Chữ “lỗi” có nghĩa là “đặt sự khiển trách”. Kế đó họ hướng sự chú ý vào Chúa Jêsus, vì Ngài là lãnh đạo của các môn đồ. Ngài là Rabi của họ, và vì thế, Ngài chịu trách nhiệm vì cách ứng xử của họ.
Bây giờ, các môn đồ chưa ăn với hai bàn tay bẩn. Vấn đề được đưa ra ánh sáng khi Mác tiếp tục câu chuyện của mình. Theo các câu 3-4, người Pharisi và tất cả những người Do thái tôn giáo sẽ không ăn trừ phi họ đã rửa tay theo một cách nhất định. Điều nầy đặc biệt rất thực khi họ từ chợ trở về, khi họ chạm phải vai với người Ngoại và bị ô uế. Đối với người Do thái, và tất cả những con người tôn giáo, mọi sự phải xoay tròn quanh nghi thức.
Việc rửa nầy chẳng có gì phải làm với việc rửa hai bàn tay hết. Đây là sự rửa theo nghi thức. John MacArthur mô tả nó theo cách nầy: “Sự rửa nầy chẳng có gì phải làm với việc rửa hai bàn tay dơ, mà với sự rửa theo nghi thức. Nghi thức gồm có ai đó đổ nước ra chậu rửa tay cho một người khác, mấy ngón tay của người ấy phải chìa ra. Cho tới chừng nước ướt cổ tay, người kia có thể tiến hành bước kế tiếp. Khi đó, người kia đổ nước trên hai bàn tay với mấy ngón tay nhúng xuống nước. Rồi từng bàn tay cọ xát với bàn tay kia đang nắm chặt lại”.
Chuyện kể lại rằng một rabi Do thái bị quân Lamã bắt và gần chết ở trong tù vì ông ta muốn sử dụng lượng nước hàng ngày của mình để rửa tay theo tư thế đã định sẵn. Theo Mác, không những họ có những luật lệ về hai bàn tay, mà họ còn có những luật lệ rất tỉ mỉ về việc rửa những cái bình, chảo, đĩa, v.v... Đấy là luật Mishnah của người Do thái, một tuyển tập những điều luật vấn đáp của người Do thái đã được soạn vào khoảng năm 200SC và hơn 35 trang huấn thị chỉ riêng về việc rửa mà thôi.
Vấn đề với những luật lệ của họ, ấy là chúng không phát xuất từ Đức Chúa Trời, chúng là “lời truyền khẩu của người xưa”. “Lời truyền khẩu của người xưa” đã được đưa vào hiện thực với những dự tính rất tốt. Luật Mishnah nói rằng “lời truyền khẩu là chiếc hàng rào ở chung quanh Luật pháp”.
Với nổ lực bảo hộ luật pháp đối với dân sự, những người Do thái xưa kia đã thêm vào luật pháp ấy. Họ đã thêm vào những điều cấm đoán trổi hơn văn tự của luật pháp. Các cấp lãnh đạo Do thái, họ tin rằng những lời truyền khẩu của họ đã giúp cho dân sự tuân giữ luật pháp tốt hơn và họ tin những lời truyền khẩu của họ đã bảo hộ luật pháp đối với dân sự.
Một tác giả chia sẻ “những chiếc hàng rào” được dựng lên bởi người Do thái như sau: “Thí dụ, xem gương là bị cấm, vì nếu bạn nhìn vào gương nhơn ngày sa-bát rồi nhìn thấy sợi tóc bạc, bạn sẽ bị cám dỗ mà nhổ nó đi và vì thế là làm việc trong ngày sa-bát. Bạn cũng không thể mang răng giả; nếu bạn lấy ra, bạn sẽ cầm lấy chúng và bạn đang làm việc. Về việc mang gánh nặng, bạn không thể cầm chiếc khăn tay vào ngày sa-bát, nhưng bạn có thể mang chiếc khăn tay. Nói như thế có nghĩa là bạn đi lên lầu và bạn muốn đem chiếc khăn tay xuống lầu, bạn sẽ phải cột nó quanh cổ bạn, đi xuống lầu, rồi cởi nó ra. Khi ấy bạn có thể thở nhẹ nhõm khi xuống lầu!
Các rabi đã tranh cãi về người kia có chiếc chân bằng gỗ: nếu nhà của ông ta bị cháy, liệu ông ta có mang chân gỗ ra khỏi nhà vào ngày sa-bát không? Một người có thể khạc nhổ vào ngày sa-bát, nhưng bạn phải cẩn thận là khạc nhổ ở chỗ nào kìa. Nếu nó rơi trên đất và bạn chà đạp đi bằng giày của bạn, bạn đang cày xới đất và vì thế đang làm việc”
.
Thật là dễ nhìn thấy một người cứ mãi mê với những điều luật đó quá ư là dại dột. Một lần nữa, vấn đề với những luật lệ của họ, ấy là chúng không phát xuất từ Đức Chúa Trời, mà phát xuất từ con người. Những luật lệ của họ không phải là phép tắc của Đức Chúa Trời; chúng là những điều luật do con người lập ra để khống chế người khác.
(Lưu ý: Chúng ta vẫn có hạng người Pharisi với chúng ta ngày nay. Có nhiều người đang tìm cách buộc bạn phải sống theo những luật lệ của họ. Họ muốn nói cho bạn biết phải ăn mặc thể nào; bạn có thể đi đâu; bạn có thể làm gì v.v... Bạn không thể mang càvạt vì nó là thế gian. Bạn không thể mang giày bít vì chúng là thế gian. Bạn không thể ra bãi biển vì nó là thế gian. Tóc của bạn quá dài. Tóc bạn quá ngắn. Bạn không thể ngồi ăn ở đây, v.v... Những thứ luật lệ dại dột bởi người Pharisi dại dột, tất cả là như thế!
Vấn đề với luật lệ của con người là đúng như thế đấy. Chúng là luật lệ của con người và không phải của Chúa. Khi Lời Đức Chúa Trời phán điều chi là sai lầm, thì điều đó là sai lầm mà không có thắc mắc. Khi Kinh Thánh im lặng về một vấn đề, bạn có sự tự do ở trong Chúa.
Đường lối của Đức Chúa Trời đang sẵn có cho chúng ta để cân nhắc từng hành động ngược lại với phần xem xét sau đây:
+ I Côrinhtô 6:12: “Mọi sự tôi có phép làm, nhưng chẳng phải mọi sự đều có ích; mọi sự tôi có phép làm, nhưng chẳng để sự gì bắt phục được tôi”.
+ I Côrinhtô 10:23: “Mọi sự đều có phép làm, nhưng chẳng phải mọi sự đều có ích; mọi sự đều có phép làm, nhưng chẳng phải mọi sự đều làm gương tốt”.
+ I Têsalônica 5:22: “Bất cứ việc gì tựa như điều ác, thì phải tránh đi”.
+ I Côrinhtô 8:13: “Cho nên, nếu đồ ăn xui anh em tôi vấp phạm, thì tôi sẽ chẳng hề ăn thịt, hầu cho khỏi làm dịp vấp phạm cho anh em tôi”. Hãy nhớ, người nào với mọi thứ luật lệ là một tín đồ yếu đuối, Rôma 14:1-15:1. Họ sử dụng các thứ luật lệ như loại hàng rào để kềm chế xác thịt họ, giống như những người Do thái xưa đã làm. Những luật lệ cho con người lập ra không trói buộc được bạn. Nhưng, bạn được tự do sống cho Chúa y như Ngài hướng dẫn bạn. Tuy nhiên, chúng ta đừng quên rằng chúng ta không nên làm cho anh em mình vấp phạm vì những việc chúng ta đang làm).
II. VẤN ĐỂ BỊ XÉT ĐOÁN (các câu 6-14)
(Minh họa: Vì vậy, số người nầy thấy rắc rối với Chúa Jêsus vì các môn đồ Ngài không thực hành những sự rửa theo nghi thức của người Do thái. Trong mấy câu nầy, Chúa Jêsus tỏ ra sự giả hình trong tấm lòng của họ).
Ở các câu 6-9, Chúa Jêsus xét đoán chủ nghĩa thiên về với luật pháp của họ. Ngài tố cáo số người nầy về việc sống giả hình. Ngài trưng dẫn Êsai 29:13 và tố cáo họ về việc nâng lời truyền khẩu của họ lên tới mức mà họ xem trọng hơn cả Lời của Đức Chúa Trời. Lịch sử tỏ ra rằng các cấp lãnh đạo tôn giáo của người Do thái đã đạt tới mức tôn vinh lời truyền khẩu của họ trên cả Lời của Đức Chúa Trời. Theo Warren Weirsbe: “Rabi Eleazer nói: ‘Người nào dẫn giải Kinh Thánh trong sự chống đối với lời truyền khẩu chẳng có phần gì trong thế giới hầu đến’. Luật Mishna, một tuyển tập lời truyền khẩu của người Do thái trong kinh Talmud, ghi lại: ‘Đây là sự vấp phạm rất lớn khi dạy bất cứ điều gì ngược lại với giọng nói của các Rabi hơn là ngược lại với bản thân Kinh Thánh’”.
Ở câu 8, Ngài nói cho họ biết họ đã “bỏ điều răn của Đức Chúa Trời” khi ưu tiên cho những luật lệ và truyền khẩu cho con người lập ra. Ở câu 9, Ngài nói cho họ biết thực sự họ đã “bỏ hẳn” điều răn của Đức Chúa Trời hầu cho họ có thể tuân giữ những lời truyền khẩu của họ! Chúa Jêsus xét đoán sự giả hình hiển nhiên của họ!
Số người nầy là hạng người thiên về với luật pháp có đẳng cấp. Họ dạy cho dân chúng biết rằng con đường làm hòa lại với Đức Chúa Trời là tuân giữ tất cả những luật lệ. Nếu bạn có thể làm mọi sự đúng đắn, Đức Chúa Trời sẽ được đẹp lòng với đời sống của bạn và Ngài sẽ chấp nhận bạn. Không một điều gì sâu xa hơn được lẽ thật!
(Lưu ý: Đám đông ấy vẫn còn ở với chúng ta ngày nay! Họ nghĩ mọi luật lệ lặt vặt, nhỏ bé của họ thì quan trọng hơn bất cứ điều chi khác. Nếu người ta ăn ở theo như họ nghĩ một người phải ăn ở, thì người ấy được họ chấp nhận. Nếu họ có mái tóc đúng đắn; có loại y phục đúng kiểu mẫu; trụ ở nơi đúng chỗ; làm những việc đúng đắn vào những ngày giờ nhất định, v.v…, họ được chấp nhận. Nếu không, thì họ bị xét đoán.
Giống như bạn biết đấy, chủ nghĩa thiên về với luật pháp, chủ nghĩa Pharisi và người nào tìm cách buộc luật lệ của họ vào người khác làm cho tôi phải phát ốm! Tất nhiên, họ quấy rối không chỉ có mỗi mình tôi đâu. Chúa Jêsus cũng rất ghét thái độ ấy nữa, Mathiơ 23:1-36.)
Không những Chúa Jêsus xét đoán chủ nghĩa thiên về với luật pháp của họ, mà Ngài còn tỏ ra những quyền tự do mà họ đã ém đi với Luật pháp. Ở các câu 10-13, Chúa Jêsus chỉ ra một trong những lời truyền khẩu của họ khiến cho họ đi ngoài lề một điều răn.
Chúa Jêsus đã nói tới cách thực hiện “co-ban”. Cụm từ nầy có nghĩa là “một của lễ được dâng lên cho Đức Chúa Trời”. Những điều răn của Đức Chúa Trời rất là rõ ràng. Đức Chúa Trời đã phán ở điều răn thứ năm: “Hãy hiếu kính cha mẹ ngươi, hầu cho ngươi được sống lâu trên đất mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi ban cho” Xuất Êđíptô ký 20:12. Và, Xuất Êđíptô ký 21:17 chép: “Kẻ nào mắng cha hay mẹ mình, sẽ bị xử tử”.
Một phần trong ý tưởng hiếu kính cha mẹ của một người bao gồm sự cần thiết của việc chu cấp cho mọi nhu cần của họ bao lâu họ còn sống. Hầu hết chúng ta vẫn tin theo điều ấy hôm nay. Phải, người Do thái đang tìm cách đi vòng vo đối với điều răn đó. Nếu họ nói tiền bạc hay của cải của họ là “co-ban”, “một của lễ đã dâng cho Đức Chúa Trời”. Họ chỉ có thể sử dụng tiền bạc hay của cải đó trong những vấn đề thiêng liêng. Vì thế, họ đã thôi không màng tới sự chăm sóc cha mẹ của họ. Họ sẽ nói với cha mẹ của họ rằng bổn phận của họ đã được dâng cho Đức Giêhôva rồi và họ sẽ không màng đến cái gì khác nữa. Hãy nói về loại tấm lòng nguội lạnh! Chúa Jêsus nói cho họ biết rằng họ đã làm cho Luật pháp của Đức Chúa Trời ra mất hiệu quả bởi những lời truyền khẩu của họ, câu 13.
(Lưu ý: Một lần nữa, chính thái độ nầy vẫn còn tồn tại hôm nay! Người nào có những luật lệ của họ, nhưng họ không hoàn toàn sống theo chúng. Khi những luật lệ trở thành một sự bất tiện, họ tìm con đường đi vòng chúng. Điều đó được gọi là giả hình!
Vấn đề khác với “những kẻ lập luật”, ấy là họ là hạng người thuộc linh lắm trong thế gian! Họ tìm cách tuân giữ hết thảy những luật lệ, nhưng họ xét đoán người nào không tuân giữ luật lệ của họ. Họ bận rộn thực hiện những điều thuộc về họ, nhưng họ không bận rộn đến nỗi không phán xét những ai không tuân giữ chính những luật lệ đó. Đấy là lý do tại sao lại thường có lòng thương xót, sự đồng cảm và chấp nhận ở nơi khác hơn là có trong Hội Thánh địa phương! Điều nầy được gọi là sự giả hình!)
(Lưu ý: Chưa hề có một tiên tri nào dấy lên giống như Chúa Jêsus. Ngài phán với thẩm quyền thiêng liêng. Ngài hành động với quyền phép tối cao. Ngài thực sự làm ứng nghiệm Kinh Thánh. Yêu thương, khôn ngoan và quyền phép đầy dẫy mọi sự mà Ngài đã làm. Ngài làm ra nhiều phép lạ đáng giật mình và đáng kinh ngạc. Tuy nhiên, người Pharisi thiên về với luật pháp không thể tin rằng Ngài đã đến từ Đức Chúa Trời vì Ngài cho phép môn đồ Ngài ăn mà không phải rửa tay. Họ hoàn toàn mù lòa thuộc linh và giả hình là dường nào! Buồn thay, chính thái độ ấy vẫn còn ở với chúng ta ngày nay!
Chúa Jêsus sắp sửa dạy chúng ta biết bạn làm gì ở bề ngoài thì chẳng nhằm nhò chi hết; tình trạng thuộc linh thực là những gì bạn có nơi người bề trong!)
III. VẤN ĐỀ ĐƯỢC LÀM CHO SÁNG TỎ (các câu 14-23)
Trong những câu nầy, Chúa Jêsus đưa ra nhiều điều cần có để soi sáng vấn đề nầy. Thứ nhứt, Chúa Jêsus nói với đám đông, các câu 14-16, rằng ấy chẳng phải những điều vào bên trong cơ thể, giống như ăn với hai bàn tay không sạch, khiến cho có sự ô uế thuộc linh; chính những thứ phát sinh từ bên trong tấm lòng của một người mới làm cho người (nam hay nữ) phải ô uế.
Các môn đồ sợ lầm lẫn về điều nầy, câu 17, và họ hỏi Chúa Jêsus về điều Ngài muốn nói. Ngài ban cho họ một bài học phân tích thật nhanh, các câu 18-19, và nhắc cho họ nhớ rằng điều chi vào bên trong thân thể phải đi ngang qua thân thể. Nó vào ở một đầu rồi ra ở đầu kia, nhưng nó không tác động đến tấm lòng, hay người bề trong. Nó có thể gây ra bịnh tật cho thân thể, nhưng nó không thể gây ra tật bịnh cho linh hồn. Chúa Jêsus đang nói cho chúng ta biết rằng những việc ở bề ngoài không thể gây ra sự ô uế về mặt thuộc linh!
Ở câu 20, Chúa Jêsus tỏ ra rằng sự ô uế thuộc linh luôn luôn là kết quả của một tấm lòng bị ô uế. Từng tội lỗi chúng ta phạm, dù đó là tội lỗi của thân thể hay của lý trí, đều phát sinh từ tấm lòng của chúng ta. Chúng ta làm những việc chúng ta đang làm vì sự ô uế ở bên trong.
Tuân giữ những luật lệ ở bề ngoài sẽ không làm thay đổi tấm lòng. Tấm lòng chỉ có thể được thay đổi, và sự ô uế thuộc linh được tẩy sạch, bởi sự sanh lại, Giăng 3:3, 7. Chúa Jêsus có quyền bắt lấy một tội nhân ô uế rồi rửa sạch họ bằng huyết của Ngài. Ngài có quyền khiến họ trở nên “một con người mới”, II Côrinhtô 5:17.
Ở các câu 21-23, Chúa Jêsus cung ứng cho chúng ta một danh sách từng phần các thái độ, hành động gây ra sự ô uế thuộc linh. Đây là những vụ việc khiến chúng ta ra ô uế trước mắt Đức Chúa Trời, chớ không phải phá vở những luật lệ dại dột được lập ra bởi hạng người dại dột. Chúng ta hãy xem xét bảng danh sách nầy và nhìn xem tấm lòng của chúng ta đang ở vào tình trạng nào hôm nay.
+ Những ác tưởng – Đây là gốc rễ của mọi sự nối theo sau. Khi một tấm lòng gian ác gợi lên những dự tính gian ác, con người gian ác sẽ cưu mang chúng.
+ Dâm dục – Sinh hoạt tình dục bất hợp pháp bởi hạng người đã lập gia đình rồi.
+ Tà dâm – Từ nầy dịch từ chữ Hylạp “porneia” và nó đề cập tới bất kỳ sinh hoạt tình dục nào bất hợp pháp. Gốc của tội lỗi về tình dục không nằm trong thân thể, mà nó là kết quả của tấm lòng bị ô uế!
+ Giết người – Lấy di mạng sống của người khác. Bởi đó, bạn phạm tội giết người nếu bạn có thù hận ở trong lòng đối với người ấy, I Giăng 3:15.
+ Trộm cướp – Lấy thứ chi thuộc về người khác làm của mình. Điều nầy bao gồm đất đai, thậm chí một phần mười, Malachi 3:8-9.
+ Tham lam – Một sự thèm muốn vô độ những gì thuộc về người khác.
+ Hung ác – Từ ngữ nầy có nghĩa là “hiểm độc” và nó đề cập tới mọi phương thức mà ác tưởng tự tỏ ra trong đời sống của một người. Đó là những hành động rất hèn hạ!
+ Gian dối – Từ nầy đề cập tới những thủ đoạn xảo quyệt được bày ra để bẫy ai đó vì lợi riêng của họ. Đây là ý tưởng của một người tìm cách hành động lén lút để đánh hạ người khác. Hạng người vụng trộm, lén lút, dối gạt rơi vào phạm trù nầy.
+ Hoang đàng – Từ ngữ nầy đề cập tới cách xử sự không kềm chế, không biết xấu hổ. Đây là một thái độ nói: “Ta sẽ làm theo như ta đẹp lòng và ta không quan tâm ai đó sẽ nghĩ đến điều đó!”
+ Con mắt ganh đố – Đây là thành ngữ Hybálai nói tới sự ganh tỵ và đố kỵ. Con mắt ấy nhìn vào mọi ơn phước của người khác rồi ham muốn những sự ấy cho chính mình. Đó là sự ganh tỵ khi người khác được thịnh vượng.
+ Lộng ngôn – Lời nói gây tổn thương hay nói xấu trực chỉ vào Đức Chúa Trời hay con người. Ngồi lê đôi mách rơi vào phạm trù nầy.
+ Kiêu ngạo – Lời nói khoe khoang cái tôi của mình. Đây là thái độ nói: “Hãy nhìn đây, hãy nhìn vào những việc ta đã làm. Không một ai tốt đủ hay lỗi lạc cho bằng ta”. Đây là một thái độ độc đoán ngược lại với sự khiêm nhường.
+ Điên cuồng – Từ ngữ nầy đề cập tới những ai đã bị tê liệt về mặt đạo đức và về mặt thuộc linh. Họ không thể nhìn thấy tội lỗi của họ; họ cũng không thể ý thức được Chúa đang hành động trong và quanh họ. Với loại người nầy, chẳng có một sự soi sáng thuộc linh nào hết. Chẳng có một sự phân biện thuộc linh nào hết. Họ không nhìn biết Đức Chúa Trời và chẳng có khao khát muốn nhận biết Ngài nữa.
+ Cho dù nếu vẻ bề ngoài là đàng hoàng đi, những việc nầy sẽ làm ô uế bạn khi chúng ngự trị trong tấm lòng bạn.
+ Đây là vấn đề, đắp một miếng vá tôn giáo vào tấm lòng bị ô uế sẽ không trang trải được mọi sự đâu. Người Do thái tôn giáo đã làm mọi sự theo sách vở, nhưng họ vẫn phải chịu trách nhiệm trong việc đưa Chúa Jêsus lên cây thập tự. Về bề ngoài, họ trông sạch sẽ đấy, nhưng về bề trong, họ đã nhuốm ô uế.
(Minh họa: Tôi có người bạn, một người mà tôi thường làm việc với, ông ấy lái chiếc Firebird cũ kỹ. Cái xe đó nhả khói như miệng núi lửa vậy. Ông ta cũng thế. Ông ta luôn luôn tìm kiếm mọi sự để thôi không hút thuốc nữa. Thậm chí ông ta đã tìm mấy miếng vá kia khi chúng đến lần đầu tiên. Ngày nọ, sau khi lao động, chúng tôi đang ở trong chỗ đậu xe và ông ta có một trong mấy miếng vá nói về chất nicôtin dán trên xe mình. Ông ta nói: “Được rồi, chúng được dự định để thôi không hút thuốc nữa, có phải không?”
Ông ta cứ nhếch nhác như thế mãi. Nhưng, mọi nổ lực bề ngoài của ông ta chẳng làm gì được để ổn định tấm lòng về vấn đề. Phải sử dụng một cổ máy mới để giải quyết vấn đề của chiếc xe.
Cũng thực như thế với con người. Một miếng vá tôn giáo sẽ không ổn định được vấn đề của tấm lòng. Một tấm lòng mới là những gì có cần, Êxêchiên 36:26).
Chúa Jêsus không mất công với bản chất của con người đâu. Ngài vốn biết rõ con người là hạng tội nhân và họ có khả năng phạm bất kỳ tội lỗi nào có thể tưởng tượng được. Con người vẫn là hạng tội nhân, Rôma 3:10-23; 1:29-32. Từng người trong phòng nhóm nầy có khả năng phạm từng tội lỗi trong danh sách mà chúng ta vừa lược qua, và còn nhiều nữa. Thật vậy, có người ở đây hôm nay đang phạm vào một trong những thứ nầy và bạn biết rõ như thế. Có những tấm lòng bị ô uế trong phòng nhóm nầy và họ cần phải được rửa sạch.
Nếu việc ấy phải xảy ra, sẽ có phần chấp nhận sự thực về tình trạng của bạn và sẽ có sự ăn năn về tội lỗi của bạn. Nếu những việc nầy đang có trong tấm lòng bạn hôm nay, bạn đã bị ô uế về mặt thuộc linh thật bẩn thĩu và bạn đang ở trong chỗ thật rắc rối hôm nay.
Phần kết luận: Có cụ chấp sự hay cáu kia đang đứng dạy lớp Trường Chúa nhựt cho thiếu niên. Ông muốn giúp chúng hiểu một Cơ đốc nhân có ý nghĩa như thế nào, vì vậy ông hỏi chúng một câu hỏi. Ông hỏi: “Tại sao người ta gọi tôi là một Cơ đốc nhân?” Có một phút im lặng và rồi một thiếu niên đáp: “Có thể họ gọi thế là vì họ không biết cụ đấy thôi”.
Giống như thiếu niên đó, Chúa Jêsus luôn luôn nói y như thế. Ngài nói với người dòng Pharisi và các thầy thông giáo biết chính xác họ là như thế nào!?! Ngài nói cho các môn đồ Ngài biết chính xác điều gì đang có trong tấm lòng của con người. Ngay giữa phân đoạn Kinh Thánh của chúng ta là câu 16. Trong câu ấy, Chúa Jêsus phán như vầy: “Nếu ai có tai mà nghe, hãy nghe”. Chúa đã phán điều gì với tấm lòng bạn hôm nay?
Toàn bộ mục đích của phân đoạn Kinh Thánh nầy là đây: Vấn đề với con người là nan đề về tấm lòng, Giêrêmi 17:9. Đấy là chỗ mà Chúa Jêsus đang nhìn xem chúng ta, I Samuên 16:7. Đấy là chỗ mà tội lỗi phát nguyên, Mathiơ 12:34-35. Đấy là chi thể của con người cần phải được thay đổi, Êxêchiên 36:26!
Bạn có phải là kẻ giả hình không? Có phải bạn đang trốn ở đàng sau cái mặt nạ, giả vờ sống như thế nầy, khi thực tế, bạn đang sống theo thế khác? Bạn chẳng tránh né hoài được đâu. Bí mật của bạn không phải là an toàn đâu! Có phải bạn là một kẻ giả hình? Tôi muốn được gọi bằng cái từ nào khác hơn là kẻ giả hình!
Có phải bạn là người muốn xu hướng về với luật pháp không? Có phải bạn trông có ai đó sống giống như bạn đang sống không? Có phải bạn đứng trong sự xét đoán họ khi họ chẳng làm như thế không?
Có phải bạn đang có tấm lòng bị ô uế không? Sẽ ra sao nếu Đức Chúa Trời đưa những điều có trong tấm lòng bạn ra công khai hôm nay chăng? Có phải bạn che đậy sự xấu hổ và nét bối rối khi bị bày ra thực sự bạn sống như thế nào không?
Có phải bạn thực sự được sanh lại không? Chúa Jêsus đã cứu linh hồn bạn và thay đổi đời sống bạn chưa? Hay, có phải bạn đang giả vờ làm một người tin Chúa?
“Nếu ai có tai mà nghe, hãy nghe”. Chúa phán với bạn điều gì hôm nay thế? Bàn thờ nầy đang rộng mở, nếu Ngài đã phán với bạn. Nếu Ngài đã phán, thế thì bạn cần phải đến và phải đến ngay hôm nay. Điều nầy sẽ trở thành lời cảnh báo sau cùng của bạn trước khi giông bão phán xét của Đức Chúa Trời nổ ra trên đời sống của bạn!
Hãy nhìn vào tấm lòng của bạn ngay bây giờ đi. Bạn tìm được gì ở đó vậy? Giận dữ? Tư dục? Sự chia rẻ? Không tha thứ? Kiêu ngạo? Thù hận? Ganh tỵ? Hoặc, có phải bạn tìm thấy, tình yêu thương, sự vui mừng, bình an, nhịn nhục, nhân từ, hiền lành, trung tín, mềm mại và tiết độ không? Điều chi đang ngự trong tấm lòng bạn chỉ ra thực sự bạn là như thế đấy! Chúng ta hãy vâng theo tiếng phán của Ngài ngay bây giờ.

Mác 6.45-54: "THÌ GIÓ LẶNG"



Mác 6.45-54
THÌ GIÓ LẶNG

Phần giới thiệu: Đôi khi cuộc sống đi vào chỗ khó khăn! Có thể nó sẽ bẩn thĩu lắm, và có khi, dường như không có điểm kết thúc và càng lúc nó càng tệ hại hơn. Trong những thời điểm nầy, chúng ta cần một Đức Chúa Trời mà chúng ta cũng có thể cảm nhận được! Trong mọi lời hứa mà Chúa Jêsus ban ra cho chúng ta: Thiên đàng, sự sống đời đời, sự cất lên, v.v…; có lẽ giữa vòng những điều có ý nghĩa nhất là những lời hứa Ngài phán. "Ta sẽ chẳng lìa ngươi đâu" (Hêbơrơ 13.5); "Nầy, ta sẽ ở cùng ngươi luôn" (Mathiơ 28.20); và "Ta không để cho các ngươi mồ côi đâu, ta sẽ đến cùng các ngươi" (Giăng 14.18). Khi cuộc sống vất vả, và nó thường như vậy, chúng ta có Chúa ở với chúng ta để giúp đỡ, dẫn dắt chúng ta qua khỏi. Lẽ thật nầy đã được chứng tỏ qua những câu Kinh Thánh nầy. Minh họa: Cơn bão và các môn đồ. Sự quan sát số người nầy chịu đựng thời điểm thử thách nầy dạy cho chúng ta một số lẽ thật mà chúng ta cần phải biết khi chúng ta đối diện với giông bão. Và chúng ta sẽ đối diện với giông bão! Thực vậy, bạn đang ở một trong ba nơi hôm nay. Trong cơn bão, ra khỏi cơn bão, hoặc sửa soạn bước vào cơn bão. Bất chấp bạn sẽ ở đâu hôm nay, bạn cần những bài học đã được dạy dỗ ở đây hầu giúp bạn chịu đựng thời điểm bão táp của cuộc sống. Khi tôi rao sứ điệp nầy, tôi muốn bạn giữ lấy cụm từ ở câu 51 trong trí: "thì gió lặng".
I. NGÀI SAI HỌ ĐI (các câu 45-47)
A. Cơn bão đã đến vì họ đã ở trong ý chỉ của Đức Chúa Trời. (Minh họa: Bị ép buộc – Bắt buộc, bị đẩy đi!) (Minh họa: Cơn bão của Giôna!) (Minh họa: Họ được an toàn trong cơn bão theo ý chỉ của Đức Chúa Trời hơn là ở trên đất liền mà ở ngoài ý chỉ của Đức Chúa Trời!)
B. Nhiều Cơ đốc nhân giữ lấy những huyền thoại về các trận bão. (Tin rằng vâng theo Đức Chúa Trời tạo ra việc đi biển được thoải mái). "Nếu tôi ở trong cơn bão, thì phải ở thôi”.
1. Đây là kết quả của tội lỗi – (Minh họa: Giăng 9.1-3)
2. Đây là kết quả của sự bất tuân – (Minh họa: Giăng 16.33)
3. Nếu Đức Chúa Trời chăm sóc, Ngài sẽ ngăn trở nó. (Minh họa: Chúa Jêsus có biết không? Có đấy! Ngài đã sai họ vào trong cơn bão. Mục đích của Ngài là làm cho đức tin của bạn được lớn lên)
Minh họa: Có những trận bão sửa phạt và những trận bão làm nên trọn vẹn.
Minh họa: Êsai 55.8-9. Ngài có quan tâm không? Có đấy! Ngài biết điều chi là tốt nhứt cho bạn! (Minh họa: Gốc nho bám vào cây sồi!)
4. Tôi không xứng đáng được điều nầy! (Tại sao không? Điều chi làm cho chúng ta được tốt hơn người nào khác?) (Gióp 14.1; 5.7). Minh họa: Kẻ thù quan trọng nhất của chúng ta thường là chính chúng ta - Minh họa: khẩu đại bác trên chiếc tàu!)
C. Đôi khi cơn bão thuộc về Satan - II Timôthê 3.12. Satan rất căm ghét khi bạn tấn tới! Nhưng, Chúa Jêsus cho phép điều nầy - Gióp 1-2
II. NGÀI ĐÃ NOM THẤY HỌ (câu 48a)
A. Ngài thấy
1. Ngài thấy công việc họ - (Vất vả = khổ sở) (Minh họa: Điều nầy đôi khi mô tả những thử thách của chúng ta. Ngài biết gánh nặng bạn đang mang - Hêbơrơ 4.14-16; I Côrinhtô10.13; I Phierơ 5.7)
2. Ngài nhìn thấy sự chống chọi của họ - (Ngài biết bạn đang chống chọi với điều gì hiện nay! - Gióp 23.10; Thi thiên 1.6; Thi thiên 139.1-12)
B. Đức Chúa Trời biết Ngài sẽ làm gì! Việc của chúng ta là phục theo Ngài rồi để cho Ngài thực hiện đường lối của Ngài trong đời sống của chúng ta - Rôma 8.28, II Côrinhtô 4.17. Luôn luôn là như vậy! Chuyện sẽ khởi sự từ đó! Ngài là Đấng Chủ Tể tuyệt đối và Ngài không hề phạm sai lầm!
III. NGÀI NÂNG ĐỠ HỌ (các câu 48b-51)
A. Ngài cầu thay cho họ (câu 46) - Hêbơrơ 7.25; Rôma 8.34 (Minh họa: Nếu Chúa Jêsus đang ở trong phòng kế cầu thay cho bạn, điều đó có làm cho bạn thấy khá hơn không? Tất nhiên! Phải, Ngài không có mặt ở phòng bên, nhưng Ngài đang hiện diện ở trên Trời và Ngài đang cầu thay cho bạn!)
B. Ngài đã đến với họ (câu 48) - Hêbơrơ 13.5; Mathiơ 28.20. Ngài đã đến tận nơi rồi.
1. Trong giờ tăm tối - Philíp 4.6-7
2. Cái điều họ sợ nhất đã đem Ngài đến với họ - (Ngài chờ đợi chu cấp nhu cần của chúng ta, và bảo đảm về sự hiện diện của Ngài!) Minh họa: Philíp 4.19 – Đức Chúa Trời đã cam kết với bạn!)
3. Khi mọi khả năng cứu giúp của con người không còn nữa - Giăng 6.19 (Minh họa: 3 hay 4 dặm!); Hêbơrơ 11.1 (Minh họa: Đức Chúa Trời đòi hỏi Ngài nhận lãnh mọi sự vinh hiển - Êsai 42.8; Xuất Êdíptô ký 20.5)
4. Ngài đến theo thì thuận tiện của Ngài - (Minh họa: Đức Chúa Trời đôi khi đến sớm, nhưng Ngài không bao giờ đến muộn!)
C. Ngài quở cơn bão của họ bình tịnh lại (các câu 50-51) - (Minh họa: Họ không nhận ra Ngài, vì họ không trông đợi Ngài! Có bao nhiêu lần chúng ta quên mất sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong lúc chúng ta có cần?)
1. Ngài đã đến công bố uy quyền của Ngài - (Minh họa: "TA LÀ") (Ngài vẫn là Đức Chúa Trời - Hêbơrơ 13.8)
2. Ngài nói tới nổi sợ của họ - (Minh họa: Thôi đừng sợ và đừng bao giờ sợ nữa!) (II Timôthê 1.7)
3. Ngài quở bão táp của họ được bình tịnh lại – Những lượn sóng và gió bị đạp dưới chơn Ngài giống như những con búp bê nho nhỏ! (Minh họa: Ngài có thể quở cơn bão của bạn nữa! Mathiơ 28.18) (Minh họa: Gang tay - Êsai 40.12!) (Minh họa: Chúng ta được truyền cho phải qua bờ bên kia và chúng ta sẽ đến đó!)
...thì gió lặng!"
Phần kết luận
: Khía cạnh đáng kinh ngạc nhất trong câu chuyện nầy, đối với tôi luôn luôn là câu 51. Cái điều làm cho tôi kinh ngạc nhất, ấy là chúng ta đang xử sự y như các môn đồ. Những trận bão của chúng ta đang nổi thịnh nộ, sau cùng chúng ta kêu cầu Chúa, Ngài làm cho bão phải yên lặng và chúng ta đứng đó với miệng há hốc ra rồi nói "WOW!" Và, suốt thời gian ấy, Ngài đang chờ đợi chúng ta kêu cầu Ngài. Giông bão của bạn là gì hôm nay? Quí bạn ơi, Chúa Jêsus có thể điều khiển cơn bão đó! Nào, hãy kêu cầu Ngài và đúng thì thuận tiện của Ngài, gió cũng sẽ lặng trong giông bão của bạn nữa. Đôi khi, Ngài làm cho chúng ta im lặng trong cơn bão. Ngài có thể làm cho bão im lặng ở trong lòng bạn ngay bây giờ, Giăng 14.27. Có lẽ nan đề của bạn có liên quan đến tội lỗi – Chúa Jêsus là chuyên gia trong lãnh vực nầy. Thực vậy, ngay cả Ngài đã chịu đựng sự chết để Ngài có thể lo liệu cho nan đề tội lỗi của bạn. Nhưng, Ngài không thể lo liệu được cho tới chừng nào bạn đến với Ngài và cầu xin! Bạn chẳng đến sao?

Mác 6.45-51: "CHÚA JÊSUS: NGUỒN BÌNH AN TỐI HẬU"



Mác 6.45-51
CHÚA JÊSUS: NGUỒN BÌNH AN TỐI HẬU
Phần giới thiệu
: Minh họa: Nội dung và sự sợ hãi của các môn đồ. Điều nầy tương ứng với đời sống của chúng ta vào nhiều thời điểm. Mặc dù chúng ta chưa hề có mặt trên chiếc thuyền trong giông bão trên Biển Galilê, hết thảy chúng ta đều ở trong giông tố hết lúc nầy đến lúc khác. Khi chúng ta ở trong đó, chúng ta sẽ cần Chúa Jêsus đến làm sự giải cứu cho chúng ta y như Ngài đã làm cho 12 người kia trên chiếc thuyền nầy. Khi Chúa Jêsus đến bên chiếc thuyền, Ngài thốt ra ba lãnh vực trong cuộc sống, đấy là những mối quan tâm chính cho các môn đồ. Như Ngài đã phán, Ngài có thể thay thế nổi sợ hãi của họ bằng sự bình an của Ngài. Chúng ta hãy để ra vài phút để phân tích những câu nói vắn tắt, song rất có năng quyền từ môi miệng của Chúa Jêsus như đã được ghi lại ở câu 50. Vì trong câu nói ngắn ngủi nầy, chúng ta tiếp lấy lẽ thật vinh hiển cho rằng Chúa Jêsus là nguồn bình an tối hậu dành cho người tin Chúa. Khi chúng ta sửa soạn bước vào Năm Mới nầy, có nhiều điều chưa biết ở trước mặt cho mỗi một người chúng ta. Thật lấy làm tốt khi biết rằng Chúa Jêsus biết hết về chúng và có thể ban cho chúng ta sự bình an mà chúng ta có cần và ao ước trong những thời điểm bối rối cả thảy đang có ở trước mặt chúng ta. Hãy chú ý ba lãnh vực đã được thốt ra bởi Chúa Jêsus trong đêm đó.
I. NGÀI NÓI TỚI NỔI SỢ HÃI CỦA HỌ
(Minh họa: Sợ chết và sợ bão tố!) (Khi Chúa Jêsus phán: "Hãy yên lòng", giống như thể Ngài đang phán với mọi người chúng ta: "Đừng sợ những giông tố của đời!" Nói như thế thì dễ dàng hơn là làm theo, nhưng có một vài lý do đúng đắn cho thấy tại sao chúng ta phải từ bỏ không sợ hãi những giông tố của cuộc đời xảy đến trên đường lối của chúng ta).
A. Bão tố ở dưới quyền tể trị của Ngài (câu 48; 51) (Minh họa: Nội dung: Các môn đồ đã lấy làm kinh khủng. Họ đang chao đảo, và sợ rằng họ sẽ chết. Tuy nhiên, Chúa Jêsus sử dụng chính cái điều họ sợ làm một phương tiện để đến với họ. Ngài đã chứng tỏ quyền tể trị của Ngài trên tình huống của họ bằng cách đi bộ trên mặt biển rồi sau đó đã quở bão yên lặng). (Minh họa: Chúng ta đang phục vụ một Đức Chúa Trời cao cả! Gióp mô tả quyền phép của Ngài giống như vầy, Gióp 9.5-13. Có những lúc khi cuộc sống dường nằm ngoài tầm điều khiển, nhưng cho phép tôi nhắc cho từng con cái của Đức Chúa Trời trong phòng nhóm nầy biết rằng Chúa Jêsus vẫn đang nắm lấy quyền tể trị đời sống của quí vị, Minh họa: Thi thiên 37.23. Ngài vẫn còn đang bước đi trên những lượn sóng trong cuộc sống đầy bão tố của bạn và có quyền quở những lượn sóng ấy phải bình tịnh theo ý muốn của Ngài. Vì lẽ đó, Ngài tuyệt đối xứng đáng với lòng tin cậy và đức tin của chúng ta. Ngài đang nắm quyền tể trị!)
B. Bão tố là một phần trong chương trình của Ngài dành cho đời sống chúng ta (câu 45). (Minh họa: nội dung: Các môn đồ đã có mặt ngoài đó trên chiếc thuyền ở giữa trận bão ấy chỉ vì họ đã sống theo ý chỉ của Đức Chúa Trời. Họ có mặt trong cơn bão vì Chúa Jêsus sai họ ra đó!) (Minh họa: Hãy nhìn xem những nhà truyền đạo nầy, họ nói với bạn rằng chẳng hề có ý chỉ của Đức Chúa Trời bảo con cái Ngài phải chịu khổ hoặc nếm trải những thời điểm khó khăn. Họ đang giảng dạy một sự dối trá và là những tiên tri giả! Sự thực là, bão tố phải được trông mong, nhưng không sợ hãi. Chúng đã được phái đến cùng chúng ta để giúp chúng ta ra giống theo ảnh tượng của Chúa Jêsus càng hơn - II Côrinhtô 4.17). (Có 2 việc phải ghi nhớ trong bất kỳ giông bão nào trong cuộc sống. 1. Đức Chúa Trời biết rõ chúng ta đang ở đâu và chúng ta đang đối diện với điều gì – Gióp 23.10; 2. Đức Chúa Trời khiến những việc ấy xảy đến để làm ích cho chúng ta và cho sự vinh hiển của Ngài – Rôma 8.28).
C. Bão tố luôn luôn có thời hạn (câu 51). (Minh họa: Tôi dám chắc các môn đồ nghĩ rằng họ đã xong đời rồi. Có lẽ đối với họ giông bão nầy sẽ không chấm dứt trước khi mạng sống họ bị hư mất trong cơn thịnh nộ của nó. Tuy nhiên, khi Chúa Jêsus ngự đến trên bối cảnh, Ngài có thể chỉ cho họ thấy rằng luôn luôn có một cứu cánh cho cơn bão). (Minh họa: Nguyện tôi đang nhắc cho bạn nhớ rằng Chúa Jêsus vốn biết bạn đang đương diện với điều gì và Ngài biết rõ bạn có thể vận dụng được điều gì. Ngài sẽ không để cho bạn bị thử nghiệm quá sức chịu đựng của mình - I Côrinhtô 10.13).
(Minh họa: Đừng quên rằng trận bão nầy mà bạn đang ở trong đó hôm nay, hoặc cơn bão nào bạn sẽ đối diện với ở ngày mai, nó sẽ kéo dài mãi đâu, nhưng hết thảy chúng rồi sẽ qua đi).
(Minh họa: Chúng ta đã nhắc tới một số lý do quan trọng để đừng sợ hãi, điều nầy có thể khiến cho chúng ta nói thoải mái trong một phút về một số việc chúng ta thấy mình đang lo sợ. Giả sử rằng sợ hãi có một khuôn khổ đặc biệt cho từng người trong phòng nhóm nầy. Có người sợ tuổi già, nhiều người khác sợ bịnh tật, có người sợ chết, nhiều người sợ nghèo khổ. Bất cứ danh xưng nào chúng ta gắn cho nó, sự thực còn lại, ấy là hết thảy chúng ta đều bị sợ hãi chạm đến không lúc nầy thì lúc khác. Nói thẳng ra, chúng ta sẽ phải nhìn nhận rằng hầu hết thời gian mọi nổi lo sợ của chúng ta đều không thành hiện thực. Chúng ta lo toan về những việc không hề xảy đến trong đời sống của chúng ta. Minh họa: Bốn vị Mục sư đang ngồi trên xe đến dự một giáo hội nghị về Kinh Thánh. Khi họ chạy qua trung tâm Ohio, chuyến hành trình của họ thình lình bị ngắt ngang bởi một tiếng "bang" thật lớn. Người lái xe đã đạp thắng và vất vả lắm mới giữ cho chiếc xe không lệch hướng mà lăn xuống đồi. Sau khi ông cho xe dừng hẳn lại, hết thảy bốn người bước ra ngoài xem coi cái lốp nào bị nổ. Mối quan tâm của họ chuyển thành nụ cười khi người lái xe ngượng ngùng chỉ vào bánh xe xơcua móc ở sau xe. Nó bị nổ! Nổi sợ của họ đã kết quả từ một kết luận không đúng. Thường thì chúng ta rút ra những kết luận không đúng trong cuộc sống, rồi kết quả là, chúng ta chịu trách nhiệm vì hội ý quá nhiều trong những giông tố của chính mình. Vì thế, thay vì lo lắng, chúng ta phải học biết tin cậy nơi Chúa Jêsus trong suốt những thời điểm chịu bão trong đời sống của chúng ta).
II. NGÀI NÓI TỚI ĐỨC TIN CỦA HỌ
(Minh họa: Khi Chúa Jêsus đến với các môn đồ bằng cách đi bộ trên mặt biển, họ tưởng rằng Ngài là một con ma rồi kêu la trong sợ hãi. Tuy nhiên, khi Ngài phán với họ, Ngài nói tới những nổi sợ của họ, tiếp đến Ngài cung ứng cho họ lý do rất phong phú để tin rằng sự cứu giúp đã đến tận nơi. Khi Chúa Jêsus đến tại đó, Ngài mau chóng tự nhận dạng mình với các môn đồ. Ngài phán: "Ta đây". Đây là một đại từ riêng có tính cách nhấn mạnh – Một câu nói mang tính nhận dạng. Nói như thế giống như thể Chúa Jêsus đáng phán: "Anh em ơi, đừng sợ những gì anh em đang đối diện, rốt lại, Đấng TA LÀ đang ở đây!" Chúa Jêsus chỉ đang nhắc cho số người nầy nhớ Ngài là ai).
Ngài là Đấng TA LÀ.
A. Toàn Năng – Luca 1.37; Gióp 42.2; Êphêsô 3.20 (Minh họa: Ngài đã minh chứng quyền phép của Ngài lúc bấy giờ và một lần nữa kể từ lúc sáng thế. Chỉ hãy nhớ đến quyền phép của Ngài y như nó đã được tỏ ra trong cuộc Sáng Tạo thế gian, Sáng thế ký 1-2. Hãy nhớ đến sự Ngài bảo tồn cho Nôê, Sáng thế ký 6-7. Hãy nhớ đến các phép lạ xoay quanh sự giải cứu dân Israel ra khỏi Aicập, Xuất Êdíptô ký 3-15. Rất nhiều lần, Đức Chúa Trời đã minh chứng rằng Ngài có quyền phép trổi hơn mọi suy tưởng của chúng ta. Ngài không thay đổi! Ngài vẫn là Đức Chúa Trời và Ngài vẫn là Đấng Toàn Năng! Nếu bạn có một ngọn núi cần phải dời đi, Ngài là Đấng duy nhứt có đủ tư cách để lo công việc ấy. (Minh họa: Loại quyền phép chúng ta đang nói tới được minh họa trong Êsai 40.12. Câu nầy nhắc cho chúng ta nhớ rằng Đức Chúa Trời có quyền trải rộng những ngón tay của Ngài ra và che phủ hết mọi ngôi sao ở trên trời. Nói như thế cũng có nghĩa là Ngài đã đặt chúng vào quỹ đạo của chúng với một cái búng tay. Nếu Ngài có loại quyền phép đó trên những thứ đồ vật vô tri vô giác, hãy tưởng tượng xem loại quyền phép nào Ngài sẽ mở ra vì ích của con cái Ngài – Luca 12.32; Mathiơ 7.7-11). (Minh họa: bạn có thể tin cậy Ngài, Ngài có quyền phép để cứu giúp!)
B. Toàn Tại – chính danh xưng của Ngài, "TA LÀ" công bố Ngài là Đấng từng hiện diện. Là Đấng "TA LÀ", Ngài luôn luôn là Đức Chúa Trời, mọi thời đại! Không một lúc nào mà Ngài không tồn tại, và không một lúc nào Ngài sẽ không tồn tại. Về mặt cơ bản, Đức Chúa Trời đã, sẽ và đang từng hiện hữu suốt cõi thời gian. Tôi biết chúng ta không thể nắm bắt được điều chi quan trọng, nhưng có một lời hứa đặc biệt cho hết thảy con cái của Đức Chúa Trời. Trong khi Đức Chúa Trời hiện hữu suốt cõi thời gian, quá khứ, hiện tại và tương lai, Ngài có khả năng hiện diện ở mọi nơi nữa. Ngài đã hứa với từng con cái Đức Chúa Trời rằng Ngài sẽ ở với họ suốt cõi thời gian, ở mọi nơi, qua mọi khó khăn trong cuộc sống của họ – Mathiơ 28.20; Hêbơrơ 13.5. Khi Chúa phán rằng Ngài sẽ không lìa chúng ta, từ ngữ sát nghĩa có ý nói rằng Ngài sẽ không lìa chúng ta khi khủng hoảng lên tới cao điểm. Đức Chúa Trời không phải là một người bạn theo thời tiết đâu, Ngài là một thiết hữu trong mọi thời tiết. (Minh họa: Bạn có thể tin cậy Ngài, Ngài đang hiện diện để cứu giúp -).
Thi thiên 46.1: "Đức Chúa Trời là nơi nương náu và sức lực của chúng tôi, Ngài sẵn giúp đỡ trong cơn gian truân". Thi thiên 145.18: "Đức Giê-hô-va ở gần mọi người cầu khẩn Ngài. Tức ở gần mọi người có lòng thành thực cầu khẩn Ngài").
C. Toàn Tri – Qua giá trị của sự kiện cho thấy Chúa Jêsus là Đức Chúa Trời, Ngài là Đấng biết rõ mọi sự. Không một điều gì thoát khỏi ánh mắt của Ngài khi Ngài suy gẫm mọi đường lối của loài người – Châm ngôn 15.3: "Con mắt Đức Giê-hô-va ở khắp mọi nơi, xem xét kẻ gian ác và người lương thiện"; Hêbơrơ 4.13: "Chẳng có vật nào được giấu kín trước mặt Chúa, nhưng thảy đều trần trụi và lộ ra trước mắt Đấng mà chúng ta phải thưa lại". Khi Gióp xem xét tri thức của của Đức Chúa Trời, ông nói: "Nhưng Chúa biết con đường tôi đi; Khi Ngài đã thử rèn tôi, tôi sẽ ra như vàng" (Gióp 23.10). Cái điều có ý nghĩa cho con cái của Đức Chúa Trời đơn giản là như vầy: Đức Chúa Trời xứng đáng cho chúng ta tin cậy vì Ngài biết chính xác chúng ta đang đương diện với điều gì từng giây một khi chúng ta hành trình qua cuộc sống. Ngài không bỏ sót một việc nào đã xảy ra cho bạn. Ngài biết và hiểu rõ, và Ngài có quyền cứu giúp bạn trong thì giờ có cần. Bạn có thể tin cậy Ngài, Ngài nhìn thấy các bước chơn của bạn.
(Minh họa: Ralph Abuhl có kinh nghiệm đáng quí khi có mặt trên chiếc hàng không mẫu hạm U.S.S. Kennedy. Ông đã nhìn thấy những chiến đấu cơ phản lực cất cánh, hạ cánh, và chứng tỏ khả năng đánh bom. Người ta nói cho ông biết về lối sống trên mọi chiếc hàng không mẫu hạm Hoa kỳ. Bất cứ lúc nào những chiếc phi cơ cất cánh hay hạ cánh – một hoạt động nguy hiểm trên một chiếc tàu – thuyền trưởng quan sát từ đài chỉ huy. Nếu những chiếc phi cơ đang bay quanh con tàu, ông ấy đứng trên đài chỉ huy, chợp mắt một chút giữa những lần khởi động nếu cần thiết. Vì thế, mỗi lần viên phi công cất cánh trên chiếc phi cơ tốc độ cao hay hạ cánh trên sàn tàu của "phi trường nổi" đó, anh ta biết rõ viên hạm trưởng đang quan sát.
Ở đây là một tương ứng với sự quan phòng-chăm sóc của Đức Chúa Trời đối với chúng ta. Bất cứ lúc nào chúng ta sinh hoạt, bất cứ một sự gắng sức nào chúng ta có vì Ngài, hay bất cứ chiến trận nào chúng ta đang tham dự đánh nhau với kẻ thù thuộc linh của chúng ta, chúng ta có lòng tin cậy rằng Chúa của vạn quân đang ở với chúng ta).
(Minh họa: Ngài là Đấng "TA LÀ" vĩ đại, danh xưng của Ngài công bố ra bổn tánh của Ngài! Hãy liệt kê ra một số danh xưng cùng ý nghĩa đa dạng của chúng cho con cái của Đức Chúa Trời biết).
Ngài là:
1. Jehovah-Jireh – Đức Giêhôva đang ngự ở đó
2. Jehovah-Rohi – Đức Giêhôva Đấng chăn giữ chúng ta
3. Jehovah-Shalom – Đức Giêhôva sự bình an của chúng ta
4. Jehovah-Rophi – Đức Giêhôva Đấng Chữa Lành của chúng ta
5. Jehovah-Tsidkenu – Đức Giêhôva sự Công Bình của chúng ta
6. Jehovah-Shammah – Đức Giêhôva đang hiện diện ở đó
7. Jehovah-Nissi – Đức Giêhôva Cờ Xí của chúng ta
8. Jehovah-M'kaddesh – Đức Giêhôva Đấng Làm Nên Thánh cho chúng ta
9. Jehovah-Heleyon – Đức Giêhôva Đấng Chí Cao
10. Elshaddai; Adonai; Alpha và Omega; Ngài là Đấng mà Ngài cần phải trở thành suốt cõi thời gian! Danh sách có thể còn nhiều nữa, chỉ cần nói rằng Đức Chúa Trời là mọi sự bạn có cần đến Ngài bất chấp bạn thấy mình đang ở đâu, hay điều chi xảy trên đường lối của bạn. Hãy yên nghỉ trên sự thực nói rằng Ngài là Đấng "TA LÀ!"
(Minh họa: Những câu nói "TA LÀ" của Chúa Jêsus:
1. Ta là bánh của sự sống – Giăng 6.35
2. Ta là sự sáng của thế gian – Giăng 8.12
3. Ta là cái cửa – Giăng 10.9
4. Ta là người chăn hiền lành – Giăng 10.11
5. Ta là sự sống lại và sự sống – Giăng 11.25
6. Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống – Giăng 14.6
7. Ta là gốc nho thật – Giăng 15.1
Chỉ cần nói, Ngài là thế đấy!)
III. NGÀI NÓI TỚI TƯƠNG LAI CỦA HỌ (Khi Chúa Jêsus đến với các môn đồ trong đêm đó, họ dám chắc rằng mạng sống của họ đã được an toàn rồi. Họ đang sửa soạn chịu chết. Tuy nhiên, khi Chúa Jêsus đến, Ngài khiến cho họ nhìn biết rằng Ngài có một chương trình dành cho tương lai của họ. Bạn thấy đấy, ở câu 45, Ngài đã bảo họ phải lấy thuyền mà sang bờ bên kia. Ngài vốn biết rõ họ đã ở đâu, Ngài chịu trách nhiệm về chỗ ở của họ và đã có một chương trình dành cho họ khi họ đến bờ bên kia! Bắt buộc – thúc đẩy!) (Khi NGÀI phán với họ, lời lẽ của Ngài là những lời nói đầy yên ủi và hy vọng. Ngài đã phán bình an cho thì hiện tại của họ và khi phán như vậy, khiến cho họ nhìn biết họ đã có một tương lai ở trước mặt. Minh họa: "Đừng sợ chi" – Mệnh lệnh cách chủ động trong thì hiện tại. Sát nghĩa: "Bây giờ đừng sợ và đừng bao giờ sợ bất cứ điều chi khác nữa!")
(Minh họa: Từ nhận định của con người, tương lai trông ảm đạm và dường như chẳng có chút hy vọng nào hết. Tôi muốn nói, vị Tổng Thống của chúng ta đã bị buộc tội, và chúng ta không biết điều ấy sẽ diễn ra thế nào. Trong 12 tháng, chúng ta sẽ bước vào một tân thiên niên kỷ và có sự bất ổn trong những gì sẽ xảy ra khi ấy. Xã hội của chúng ta là, ở một cấp độ lớn lao, được điều khiển bởi những máy vi tính. Khi năm 2000 cứ lần tới, chúng ta sẽ phải đối diện với nan đề thực tại Y2K. Có người tiên đoán nó sẽ trở thành một sự bực mình nhỏ thôi, nhiều người khác cho rằng nó sẽ dẫn tới chỗ kết thúc nền văn minh như chúng ta biết. Trong đời sống cá nhân của chúng ta, có nhiều điều chưa biết. Liệu chúng ta có tránh được bịnh tật không? Có phải những gia đình đang phấn đấu với nhiều áp lực của cuộc sống? Liệu những người chúng ta yêu thương hết thảy sẽ bình an? Liệu chúng ta có đủ nguồn lực cho tương lai không? Đây là những thắc mắc mà chỉ có Đức Chúa Trời mới dám trả lời. Tuy nhiên, chúng ta phải để tương lai lại trong hai bàn tay khả năng của Ngài và dâng chính mình vào hai cánh tay của đức tin. Khi chúng ta đối diện với tương lai của mình, có ba lẽ thật cung ứng hy vọng cho chúng ta)
:
A. Ngài đáng tin cậy – Bất chấp con đường sự sống đang dẫn chúng ta đến đâu, tuyệt đối chúng ta dám chắc rằng Đức Chúa Trời không bao giờ khiến chúng ta đối diện với điều chi tồi tệ cho chúng ta. Ngài biết phải chăm sóc con cái Ngài như thế nào và nhìn thấy cách họ vượt qua – Rôma 8.28; II Côrinhtô 4.17. Vì lẽ ấy, trong vai trò Cơ đốc nhân, bất luận điều chi bạn đối diện với, hãy nhớ rằng Ngài đã vạch ra con đường của bạn, vạch ra tương lai của bạn và hứa đưa bạn về quê hương. Ngài đáng tin cậy.
B. Ngài luôn sẵn sàng – Các môn đồ đã học được một bài học đêm hôm ấy trong vùng biển Galilê. Bài học ấy là như vầy: Đừng bao giờ rời khỏi Đức Chúa Trời! Có thể bạn nghĩ Ngài không có mặt quanh đó và Ngài chẳng quan tâm. Sự thực là, Ngài sẽ không hề lìa khỏi bạn và Ngài sẽ ở bên cạnh bạn. Ngài luôn luôn sẵn sàng cho bạn. Bất luận điều chi bạn đối diện với trong cuộc sống, vô luận hành trình bạn đến chỗ nào, Đức Chúa Trời luôn luôn có mặt ở đó và Ngài luôn luôn tìm kiếm mọi lợi ích tốt nhứt cho bạn. Ngài luôn luôn sẵn sàng khi bạn kêu cầu danh Ngài. Êsai 58.9: "Bấy giờ ngươi cầu, Đức Giê-hô-va sẽ ứng; ngươi kêu, Ngài sẽ phán rằng: Có ta đây! Nếu ngươi cất-bỏ cái ách khỏi giữa ngươi, không chỉ tay và không nói bậy". Có một số việc bạn có thể thực sự tính toán trong cuộc sống, nhưng Chúa Jêsus là Đấng bạn có thể luôn nương cậy vào. Ngài luôn luôn sẵn sàng cho con cái của Ngài.
C. Có Ngài là đủ – Như đã nói rồi, sẽ có tình huống phát sinh mà chúng ta không làm chủ được. Sẽ có những thời điểm khó khăn ở trước mặt cho Hội Thánh và cho dân sự của Đức Chúa Trời. Sẽ có khủng hoảng kinh tế và chao đảo về chính trị, nhưng qua mọi sự ấy ai nấy đều nhìn biết rằng có Đức Chúa Trời là đủ rồi! Ngài là mọi sự chúng ta có cần để làm thỏa mãn mọi nhu cần nào phát sinh trong cuộc sống. Hãy chú ý Êsai 45.22: "Hỡi các ngươi hết thảy ở các nơi đầu cùng đất, hãy nhìn xem ta và được cứu! Vì ta là Đức Chúa Trời, chẳng có Chúa nào khác". Đức Chúa Trời và một mình Đức Chúa Trời là hy vọng và là sự cứu giúp của chúng ta khi chúng ta hành trình qua cuộc sống. Ngài là toàn năng, toàn tại và toàn tri. Nếu Ngài chưa đủ, khi ấy chúng ta chẳng còn hy vọng chi nữa hết. Nhưng, tôi thách bạn sáng nay hãy đặt Ngài vào thử nghiệm rồi đích thân mình nhìn thấy rằng có Chúa Jêsus là đủ rồi!
Ngài là đủ:
1. Về thuộc linh – Hêbơrơ 7.25; Công Vụ các Sứ đồ 4.12
2. Về tài chính – Malachi 3.8-10; Philíp 4.19
3. Về thuộc thể – Mathiơ 6.33
4. Về tình cảm – Êsai 26.3; II Timôthê 1.7
5. Về đời đời – Khải huyền 21.1-7 (Minh họa: Khi chúng ta về đến Thiên đàng, Đấng đầu tiên chúng ta sẽ trông thấy là Đấng đang ngự trên ngôi. Khi chúng ta trông thấy Ngài, chúng ta sẽ biết Ngài là Chúa Jêsus và có Ngài là đủ cho đến đời đời!)
Phần kết luận: Trước khi Chúa Jêsus nhập thế, tiên tri Êsai đã nói rằng Danh của Ngài sẽ được gọi là: "Đấng Lạ Lùng, Đấng Mưu Luận, là Đức Chúa Trời Quyền Năng, là Chúa Bình An" (Êsai 9.6). Khi giông tố của cuộc sống nổi thịnh nộ lên, hãy luôn nhớ rằng Chúa Jêsus đang hiện diện ở đó vì bạn. Ngài ao ước yên ủi tấm lòng bạn và thay thế mọi nổi sợ hãi bằng sự bình an trọn vẹn của Ngài – Philíp 4.6-7; Giăng 14.27. Muốn được như vậy, trước tiên bạn phải bằng lòng trao mọi điều lo lắng cho Ngài và đến với Ngài bởi đức tin, I Phierơ 5.7; Mathiơ 11.28. Khi lo toan về đời sống của mình, bạn đừng biến Chúa Jêsus thành kế sách sau cùng, thay vì lập Ngài làm kế sách đầu tiên. Hãy mau mau xây hướng về Ngài một cách trọn vẹn và Ngài sẽ chúc phước thật dư dật cho bạn.
Bây giờ, có lẽ có những người đang hiện diện, họ chưa hề tin cậy Chúa Jêsus để được cứu và mọi sự tôi trình bày với bạn hôm nay toàn là điều tốt lành, nhưng bạn cần phải biết rằng đây là những lời hứa được lập cho những người khác chớ không phải cho bạn đâu. Được thôi, hỡi bạn bị hư mất kia, Chúa Jêsus có một lời hứa cho bạn nữa đấy. Lời hứa của Ngài là đây, Công Vụ các Sứ đồ 16.31: "Hãy tin Đức Chúa Jêsus, thì ngươi và cả nhà đều sẽ được cứu rỗi". Lời hứa của Ngài, ấy là bạn sẽ được cứu cho đến đời đời bởi ân điển của Ngài nếu bạn chịu đến với Ngài và tiếp nhận Ngài làm Chúa và Cứu Chúa của bạn. Đây là một việc rất đơn giản phải làm theo, nhưng bạn phải bằng lòng làm việc ấy. Nếu bạn khứng, Ngài sẽ cứu bạn ngay hôm nay.
Nhu cần của bạn là gì vậy? Hãy đem nó đến với Chúa Jêsus rồi trước tiên khám phá ra rằng có Ngài thực sự là Đủ rồi!